Năm 86 Phát Lộc/Chương 5C. 5
20px

“Anh nhìn em làm gì?”

“Vì sợ em chạy mất.”

Anh cười rất dịu dàng.

Ngón tay quấn lấy lọn tóc tôi.

Hết vòng này đến vòng khác.

“Tiểu Du.”

“Anh đã gác hết công việc rồi.”

“Sau này ngày nào anh cũng ở bên em.”

Trong lòng tôi cười lạnh.

Nhưng ngoài mặt lại đỏ hoe mắt.

“Anh không đi làm thì chúng ta hít không khí mà sống à?”

Anh lấy điện thoại ra.

Cho tôi xem số dư tài khoản.

Tám chữ số.

“Anh khởi nghiệp thành công rồi.”

“Là một công ty giải trí.”

“Ký hợp đồng với rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng.”

“Trước đây không nói là vì muốn tạo bất ngờ cho em.”

“Nhưng giờ anh nghĩ thông rồi.”

“Tiền mất có thể kiếm lại.”

“Còn nếu mất em…”

“Anh thật sự không sống nổi.”

Những ngày sau đó.

Khương Trì như biến thành một người khác.

Hận không thể buộc tôi vào thắt lưng mang theo mỗi ngày.

Trước đây anh chưa từng cho tôi động vào điện thoại.

Giờ mật khẩu mở khóa lại là ngày sinh của tôi.

Trước đây đi công tác không bao giờ nói rõ hành trình.

Giờ ra ngoài mua mớ rau cũng phải gửi định vị cho tôi.

Ngay cả lúc đi bàn chuyện làm ăn.

Anh cũng dẫn tôi theo.

Ai nhìn thấy tôi cũng lịch sự mỉm cười.

Nhưng ánh mắt dò xét thì không thể che giấu nổi.

Khương Trì lập tức lạnh mặt.

Tại chỗ bác bỏ vài dự án hợp tác trị giá hàng chục triệu.

Thế là không còn ai dám nhìn tôi thêm lần nào nữa.

Sự dịu dàng của anh giống như bị phủ lên một lớp mực đen.

Để lộ ra phần u ám bên dưới.

Ban đêm.

Anh gần như phát điên mà quấn lấy tôi.

Sau khi kết thúc.

Lại ôm tôi khóc bằng giọng nghẹn ngào.

“Em là của anh.”

“Không ai được phép cướp em đi.”

“Anh sẽ đối xử với em thật tốt.”

“Tốt hơn trước đây rất nhiều.”

“Em muốn gì anh cũng cho em.”

“Nhưng tại sao em không còn đòi anh kết hôn nữa?”

Tôi không cảm xúc xoay người.

Quay lưng về phía anh.

Đó là chuyện chỉ Hướng Du của ngày trước mới làm.

Nhưng khi ấy.

Anh luôn cười rồi tìm đủ lý do để từ chối.

Nào là còn quá sớm.

Nào là còn quá nghèo.

Nào là áp lực quá lớn.

Còn bây giờ.

Tôi càng không có lý do gì để nhắc tới chuyện đó.

10

Khương Trì giống như một đứa trẻ nóng lòng chứng minh bản thân.

Anh cắt đứt hoàn toàn vòng giao thiệp trước đây.

Mỗi ngày dậy sớm làm bữa sáng cho tôi.

Tối đến còn mua đồ ăn khuya ở quán ven đường mang về.

Anh cố gắng đóng vai người bạn trai nghèo khó từng sống cùng tôi trong căn phòng thuê chật hẹp.

Giống như hoàn toàn không nhận ra sự gượng gạo trong đó.

Nhưng tôi biết.

Sau lưng tôi.

Anh đã làm những gì.

Anh tìm người xóa sạch mọi tin tức tiêu cực liên quan đến tôi.

Sau buổi họp báo của Thẩm Tri Thu.

Cư dân mạng bắt đầu truy tìm danh tính tôi.

Ảnh của tôi.

Tên của tôi.

Địa chỉ của tôi.

Tất cả đều bị tung lên mạng.

Chưa đầy hai tiếng đồng hồ.

Khương Trì đã ra tay.

Đội quân thủy quân anh thuê hoạt động khắp nơi.

Liên tục tung tin Thẩm Tri Thu nhiều năm nay chỉ dựa vào kim chủ chống lưng.

Cái gọi là “hủy hôn” cũng chỉ là chiêu trò tạo nhiệt.

Căn bản chẳng có ai muốn cưới cô ta.

Chỉ sau một đêm.

Dư luận hoàn toàn đảo chiều.

Thẩm Tri Thu bị mắng lên top tìm kiếm.

Còn tôi trở thành nạn nhân đáng thương.

Khương Trì không hề lộ diện từ đầu đến cuối.

Nhưng tôi biết.

Đó đều là do anh làm.

Anh thậm chí còn đăng ký một tài khoản phụ.

Đi trả lời từng bình luận chửi bới tôi.

“Cô ấy vô tội. Muốn mắng thì hãy mắng người đàn ông kia.”

“Cô ấy không biết gì cả. Đừng làm tổn thương cô ấy.”

Sau đó.

Anh kéo tôi lại.

Vẻ mặt đầy tự hào như đang chờ được khen thưởng.

Rồi đọc từng bình luận cho tôi nghe.

“Tiểu Du.”

“Anh làm thế nào?”

“Em có yêu anh thêm một chút nào không?”

Tôi thật sự mở rộng tầm mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...