Năm 86 Phát Lộc/Chương 9C. 9
20px

Thu tay chém ngược.

Cắt đứt gân tay của tên thứ hai.

Cục diện lập tức đảo ngược.

Những kẻ còn lại sững người trong chốc lát.

Sau đó bất chấp tất cả cùng lúc xông lên.

Rồi lần lượt rơi xuống cái hố sâu mà chính chúng đã đào từ trước.

Đúng là thiếu chuyên nghiệp.

Cả nhà kho rơi vào im lặng.

Tôi đứng giữa một đống tiếng kêu la thảm thiết.

Bình thản phủi phủi quần áo.

Rồi nhìn về phía Thẩm Tri Thu.

15

Thẩm Tri Thu hét lên một tiếng như vừa nhìn thấy quỷ.

Quay người bỏ chạy.

Tôi không đuổi theo.

Gió lạnh tràn vào nhà kho.

Tôi cúi xuống.

Nhặt tờ giấy xác nhận đặt trước phần mộ.

Gấp gọn.

Bỏ vào túi áo.

Sau đó xoay người rời đi.

“Hướng Du.”

Giọng Khương Trì khàn khàn vang lên phía sau.

“Người sát thủ kia…”

“Thật ra chính là em đúng không?”

“Lúc trước khi xem báo cáo khám sức khỏe của em ở bệnh viện, anh đã thấy kỳ lạ rồi.”

“Trên người em có vô số vết thương cũ.”

“Nhưng chức năng cơ thể lại hoàn toàn bình thường.”

“Em vẫn luôn giả vờ yếu đuối trước mặt anh.”

“Anh đã cố tự lừa mình.”

“Nhưng bây giờ em chẳng buồn giả vờ nữa.”

“Khoảng thời gian qua…”

“Em nhìn anh.”

“Có phải giống như đang nhìn một tên hề không?”

Giọng anh rất chắc chắn.

Giống như cuối cùng cũng tháo bỏ được nghi ngờ chôn giấu trong lòng bấy lâu.

Tôi vô tội nhún vai.

“Ông chủ.”

“Chỉ số IQ của anh cuối cùng cũng tăng rồi đấy.”

“Bị người khác lừa ký hủy đơn có cảm giác thế nào?”

Tôi không dừng lại.

Cất bước rời đi.

Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra.

Một ống tiêm đột nhiên đâm vào sau gáy tôi.

Chất lỏng lạnh buốt nhanh chóng tràn vào mạch máu.

Cơ thể tôi lập tức mềm nhũn.

Khương Trì đỡ lấy tôi.

Siết chặt tôi trong lòng.

Bàn tay anh đang run.

Nhưng sức lực lại lớn đến mức như muốn nghiền nát tôi.

“Ban đầu anh đã nghĩ…”

“Nếu không thể tới đây cứu em.

“Thì sẽ tự tiêm cho mình một mũi.”

“Mặc cho đám người kia giết anh hay bán anh cũng được.”

Anh cúi đầu.

Trán áp lên trán tôi.

Trong đôi mắt ấy cuồn cuộn ánh sáng điên cuồng.

“Nhưng em lừa anh thảm quá.”

Anh bật cười.

Nụ cười còn vương nước mắt.

“Nhưng như vậy cũng công bằng rồi.”

“Sau này giữa chúng ta sẽ không còn bí mật nào nữa.”

Anh bế tôi lên.

Đi về phía bãi đất trống bên ngoài nhà kho.

Ở đó đỗ hai chiếc xe.

Một chiếc là của Khương Trì.

Một chiếc là xe tôi lái tới.

Kín đáo.

Không chút nổi bật.

Khương Trì lựa chọn xe của tôi.

“Không ai biết nơi này đã xảy ra chuyện gì.”

“Em vẫn ở lại bên cạnh anh.”

“Điều đó chứng tỏ em cũng không thể rời xa anh.”

Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tôi.

Giọng nói vừa bệnh hoạn vừa thỏa mãn.

“Tiểu Du.”

“Em vĩnh viễn là của anh.”

“Anh sẽ nhốt em lại.”

Anh đặt tôi lên ghế phụ lái.

Cẩn thận cài dây an toàn.

Khóa cửa.

Khởi động động cơ.

Khóe môi tôi khẽ cong lên.

“Không phải đâu.”

Khương Trì quay đầu nhìn tôi.

“Bởi vì có người đã đặt nhiệm vụ cho em.”

“Mục tiêu là anh.”

Anh đột ngột quay phắt lại.

“Em nói… cái gì?”

Khương Trì lục điện thoại trên người tôi.

Sắc mặt âm trầm.

Lật xem toàn bộ lịch sử trò chuyện.

Cuối cùng.

Anh cũng tìm được đoạn hội thoại giữa tôi và Thẩm Tri Thu kéo dài suốt mấy tháng.

16

【Hôm nay anh ta lại tới tìm cô rồi đúng không? Cứ làm theo kế hoạch.】

【Ừm, tôi khóc rồi. Anh ấy mềm lòng thật. Hướng Du, cô hiểu anh ta quá nhỉ.】

【Dù sao tôi cũng ở bên anh ta ba năm mà.】

【Bên cô tiến triển thế nào rồi?】

【Sắp xong rồi. Chẳng bao lâu nữa sẽ dụ được toàn bộ đám kẻ thù của cô tới nhà kho. Đến lúc đó cô xử lý một lần cho gọn.】

Sắc mặt Khương Trì từng chút một trắng bệch.

Tôi lười biếng tựa vào ghế.

Mềm như không có xương.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...