Hồi xưa còn trẻ con, tôi bắt chước mấy cô gái trên mạng, dán một tấm nhãn có tên mình lên ghế phụ trong xe của Chu Hành Xuyên.
Sau này có một lần, tôi phát hiện miếng nhãn đó bị gỡ mất, chỗ dán vẫn còn vết keo dính.
Tôi hỏi anh ta chuyện gì đã xảy ra.
Anh ta hờ hững nói:
“Lâm Nhược gỡ đấy.”
“Em cũng thật là, lớn từng này tuổi rồi mà còn bắt chước mấy đứa nhóc con dán mấy cái đó.”
“Lâm Nhược bảo hành động của em chẳng khác nào chó tè đánh dấu lãnh thổ.”
Đó là lần đầu tiên tôi cãi nhau to với Chu Hành Xuyên, cả hai đều tổn thương.
Sau này những chuyện kiểu vậy xảy ra rất nhiều.
Nhiều đến mức tôi đã quen rồi.
Chương 7
Chu Hành Xuyên dường như thật sự quay lại dáng vẻ ngày xưa.
Ngày nào tan làm cũng về nhà đúng giờ.
Nếu có buổi xã giao không thể từ chối, anh ta sẽ nhắn tin báo trước.
Về đến nhà còn mua món cà tím xào tỏi tôi thích ăn.
Mọi thứ cứ yên bình như mặt nước trước cơn bão.
Nếu không phải mỗi lần anh ta về đều mang theo mùi nước hoa ngọt ngào quen thuộc ấy…
Thì có lẽ tôi cũng sẵn sàng diễn với anh ta trọn vẹn hết tháng này.
Trong âm thầm, tôi đã gặp luật sư vài lần.
Vấn đề chia tài sản – tôi nhất định phải giành thế chủ động.
Chu Hành Xuyên đã ngoại tình trước.
Những gì đáng thuộc về tôi – một xu cũng không được thiếu.
Tối hôm đó, sau khi nghe điện thoại ngoài ban công, Chu Hành Xuyên bước vào, vòng tay ôm tôi từ phía sau.
“Vợ à, tối nay anh xin nghỉ một hôm.”
“Hôm nay sinh nhật lão Dương, anh phải ghé qua. Nếu về trễ quá, anh sẽ ngủ lại bên đó, không muốn làm phiền em và con.”
Có lẽ sợ tôi nghi ngờ, Chu Hành Xuyên mở đoạn chat với lão Dương, bật luôn tin nhắn thoại.
Giọng nam rổn rảng vang lên:
“Chị dâu ơi, cho mượn Hành Xuyên một tối nha. Tiệc tàn rồi, em sẽ trả anh ấy nguyên vẹn về cho chị!”
Nghe xong, tôi nhẹ nhàng hỏi:
“Sinh nhật lão Dương là hôm nay à?”
Sắc mặt Chu Hành Xuyên không đổi: “Ừ, đúng vậy.”
Tôi cúi đầu, vừa gấp quần áo của con gái vừa nói tiếp:
“Hay để em đi với anh luôn nhé?”
Vòng tay đang ôm tôi chợt buông lỏng.
Chu Hành Xuyên thở dài:
“Vợ à, em đã bắt anh không được gặp Lâm Nhược, anh đã làm đúng rồi. Nhưng em cũng không thể cấm anh gặp bạn bè chứ. Em như vậy, anh thật không biết phải làm sao.”
Chaporia
Bình Luận (0)