Thế Tử/Chương 10C. 10
20px

Tôi im lặng nhìn anh ta đặt một chiếc bánh kem nhỏ lên bàn, cẩn thận cắm nến lên đó.

Rồi anh ta giọng đầy nuối tiếc hồi tưởng chuyện xưa:

“Em còn nhớ không?”

“Hồi mình còn ở tầng hầm, hôm đó sinh nhật anh, cả ngày làm việc mệt mỏi, vậy mà em đột nhiên xuất hiện với chiếc bánh kem nhỏ…”

“Lúc đó anh thấy cả thế giới như sáng bừng.”

“Khi ấy anh đã ước: sau này phải cho em cuộc sống tốt nhất.”

“Sau đó anh đã làm được, nhưng… lại lạc đường.”

“Thời gian này, mỗi lần nghĩ lại, anh đều đau đớn đến phát điên. Tô Lan, vợ à, là anh có lỗi với em.”

Tôi nhìn đồng hồ, cắt ngang màn diễn bi lụy của anh ta.

“Cũng đến giờ rồi, bao giờ đi ký giấy? Tôi còn phải về pha sữa cho con.”

Chu Hành Xuyên bật khóc, cầu khẩn: “Dù sao cũng ăn miếng bánh này đi mà?”

Tôi đứng dậy, không đụng vào bánh.

“Giờ nói những thứ này thì có ích gì.”

“Cưới nhau xong tôi làm bánh sinh nhật cho anh suốt bốn năm, có lần nào anh khen lấy một câu?”

Rời đi.

Phía sau tôi là tiếng anh ta bật khóc nức nở.

Hai tháng sau, tôi và Chu Hành Xuyên chính thức ly hôn.

Hôm ly hôn, Lâm Nhược đến tìm Chu Hành Xuyên nhưng bị anh ta đẩy ra.

Người phụ nữ từng hào nhoáng rạng rỡ giờ tiều tụy không nhận ra, mái tóc xoăn từng được chăm chút cũng trở nên xơ xác.

Sau khi bị kiện, cô ta trả lại vòng thạch anh tím, căn nhà cũng bán đi, nhưng vẫn chẳng đủ bù đắp những gì đã gây ra.

Nghe đâu sau đó Lâm Nhược đến gây sự ở dưới công ty một trận, rồi để lại lời nhắn rằng mình sang Campuchia kiếm tiền lớn.

Và từ đó, không ai nghe tin về cô ta nữa.

Sau khi ly hôn, Chu Hành Xuyên lại có vẻ giống một người cha hơn một chút.

Mỗi tháng đến thăm con hai lần, dẫn con đi chơi.

Hôm tôi tái hôn, anh ta gửi cho tôi một tờ chẩn đoán bệnh.

Chu Hành Xuyên – ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

Chỉ còn ba tháng để sống.

Cố Vũ Thâm bước đến hỏi tôi vì sao cười.

Tôi nói: “Vừa mới đọc xong một chuyện cười, đúng là quả báo đến đúng người.”

Tôi khoác tay anh ấy, nở nụ cười rạng rỡ:

“Đi thôi, đến giờ cụng ly rồi, chồng à.”

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...