Con Trai Báo Oán/Chương 7C. 7
20px

“Nghe thấy chưa?”

“Đến cả bà Cố còn tỉnh táo hơn cậu.”

Tôi bật cười.

Đúng lúc chuẩn bị lên xe.

Quán trưởng gọi tôi lại.

“Lâm Vãn.”

“Triển lãm gốm Vân Từ cuối tháng.”

“Cô thật sự không định lộ diện sao?”

Tôi nhìn ông ấy.

Một lúc lâu mới đáp:

“Để rồi tính.”

Quán trưởng khẽ thở dài.

Ánh mắt đầy tiếc nuối.

Quán trưởng khẽ thở dài.

“Sư phụ cô đã giữ lại danh sách ấy suốt ba năm.”

“Ông ấy nói chỉ đợi đến ngày cô sẵn lòng xuất hiện.”

“Nhưng bây giờ có người đang cầm những bản vẽ phục chế cũ của cô, đi khắp nơi nhận là thành quả của mình.”

Bàn tay tôi đang đặt trên tay nắm cửa xe bỗng khựng lại.

“Là ai?”

Quán trưởng đưa cho tôi một tấm thiệp mời.

Trên đó chỉ có một cái tên.

Tô Niệm.

Tôi nhìn chằm chằm vào ba chữ ấy.

Đã rất lâu rồi tôi không nghe thấy cái tên này.

Người yêu cũ của Thẩm Nghiễn thời đại học.

Sau đó ra nước ngoài học gốm sứ.

Ba năm trước trở về nước.

Hiện giờ là “tài nữ” nổi tiếng trong giới gốm sứ Vân Châu.

Cũng chính là người phụ nữ mà Thẩm Nghiễn từng nhiều lần nhắc đến trước mặt tôi.

“Hiểu chuyện hơn em.”

“Thanh lịch hơn em.”

“Đáng để người ta yên tâm hơn em.”

Sắc mặt Hứa Đào lập tức trở nên khó coi.

“Cô ta còn mặt mũi quay về à?”

“Năm đó chiếc chén cổ bị vỡ kia rõ ràng là cậu phục chế.”

“Vậy mà cô ta mang đi triển lãm rồi nhận giải thưởng.”

Tôi cất tấm thiệp vào túi.

Giọng bình thản.

“Cô ta đã dám lấy.”

“Thì cứ để cô ta lấy.”

Hứa Đào sốt ruột.

“Cậu còn nhịn nữa?”

Tôi mở cửa xe.

“Không phải nhịn.”

“Chỉ là…”

“Tài khoản cần thanh toán quá nhiều.”

“Chi bằng tính một lần cho xong.”

Khi trở về cửa hàng.

Trên cửa dán một tờ giấy đỏ chói mắt.

Bên trên viết nguệch ngoạc mấy chữ:

“Con dâu độc ác, thấy chết không cứu.”

Keo dán lem nhem khắp mặt kính.

Hứa Đào tức giận giật phăng tờ giấy xuống.

“Triệu Quế Phương làm phải không?”

Tôi không trả lời.

Chỉ đẩy cửa bước vào.

Bên trong đã bị lục tung.

Ngăn kéo quầy thu ngân mở toang.

Dụng cụ phục chế nằm vương vãi khắp nơi.

Mấy chiếc bát cổ đang chờ sửa còn bị đập nát hơn trước.

Hứa Đào ngồi xổm xuống nhìn.

Giọng mắng chửi cũng thay đổi.

“Lũ súc sinh này…”

Tôi đi vào phòng trong.

Chiếc hộp sắt đựng bản vẽ phục chế không còn nữa.

Hứa Đào lập tức quay đầu.

“Mất thứ gì?”

“Tập bản vẽ sư phụ để lại.”

Sắc mặt cô ấy biến đổi ngay tức khắc.

“Trong đó có toàn bộ ghi chép phục chế của cậu những năm qua.”

“Chẳng lẽ Tô Niệm thật sự nhắm vào thứ đó?”

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa vang lên tiếng giày cao gót.

Tô Niệm xuất hiện.

Bộ vest màu kem vừa vặn.

Mái tóc búi cao tinh tế.

Phía sau cô ta là Thẩm Tình.

Mắt vẫn còn đỏ vì khóc.

Nhưng khóe môi lại đầy vẻ đắc ý.

“Chị dâu.”

“Cửa hàng chị sao bừa bộn thế này?”

“Không phải đắc tội ai rồi chứ?”

Tô Niệm bước vào.

Ánh mắt lướt qua những mảnh gốm vỡ trên sàn.

Cuối cùng dừng lại trên mặt tôi.

“Lâm Vãn.”

“Lâu rồi không gặp.”

Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

“Trả đồ lại đây.”

Tô Niệm khẽ cười.

“Đồ gì cơ?”

“Chiếc hộp sắt.”

Thẩm Tình lập tức chen vào.

“Chị dâu.”

“Đừng gặp ai cũng vu oan.”

“Chị Tô bây giờ là nghệ nhân phục chế được mời đặc biệt của Triển lãm Vân Từ.”

“Chị nghĩ người ta thèm đồ trong cái cửa hàng rách nát của chị sao?”

Tô Niệm khẽ thở dài.

“Thẩm Nghiễn đang bệnh.”

“Chị không chăm sóc anh ấy thì thôi.”

“Còn chạy khắp nơi gây chuyện.”

“Lâm Vãn.”

“Bao năm rồi mà chị vẫn không hiểu chuyện.”

Hứa Đào lập tức chỉ thẳng vào mặt cô ta.

“Bớt giả tạo đi.”

“Người ta đã kết hôn rồi.”

“Cô còn mở miệng ra là hiểu chuyện với không hiểu chuyện.”

“Cô tưởng mình là ai?”

Tô Niệm không hề tức giận.

“Tôi là bạn của anh ấy.”

“Cũng là người anh ấy từng tin tưởng nhất.”

Tôi bật cười.

“Cho nên hôm nay cô tới đây để đòi lại công bằng cho anh ta?”

Tô Niệm lấy từ trong túi xách ra một tập tài liệu.

Đặt lên quầy.

“Thẩm Nghiễn ủy quyền cho tôi xử lý việc ly hôn.”

“Chị ký tên đi.”

“Chuyện 900.000 tệ, anh ấy sẽ không truy cứu việc chị làm tổn hại tình cảm gia đình.”

Hứa Đào tức đến bật cười.

“Anh ta lén chuyển tiền.”

“Còn có mặt mũi truy cứu người khác?”

Tô Niệm nhìn tôi.

Ánh mắt đầy vẻ thương hại.

“Lâm Vãn.”

“Đừng khiến bản thân quá khó coi.”

“Chút tay nghề đó của chị…”

“Rời khỏi nhà họ Thẩm rồi, chị nuôi nổi chính mình sao?”

Tôi nhìn cây bút trong tay cô ta.

“Thẩm Nghiễn bảo cô tới?”

“Đúng vậy.”

“Tình trạng của anh ta thế nào?”

Tô Niệm hơi khựng lại.

“Bây giờ chị mới quan tâm.”

“Không thấy muộn sao?”

Tôi bật cười.

“Tôi chỉ muốn biết.”

“Đau đến mức phải nhập viện.”

“Vậy mà vẫn còn sức gọi tình cũ tới ép vợ ký đơn ly hôn.”

“Xem ra cũng chưa nghiêm trọng lắm.”

Thẩm Tình tức đến nhảy dựng.

“Miệng chị sao độc vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...