Con Trai Báo Oán/Chương 12C. 12
20px

“Cô ấy là học trò của Ôn Hạc Niên?”

Sắc mặt Tô Niệm lập tức trắng bệch đi một nửa.

Thẩm Nghiễn nhận thấy tình hình không ổn.

Lập tức ghé sát tai tôi.

Hạ thấp giọng:

“Lâm Vãn.”

“Dừng lại đi.”

“Nếu em thật sự hủy hoại Tô Niệm.”

“Sau này em định kết thúc thế nào?”

Tôi nhìn anh ta.

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Lúc cô ta lấy đồ của tôi…”

“Anh có từng nghĩ tôi phải kết thúc thế nào không?”

Thẩm Nghiễn nghiến răng.

“Thời điểm đó anh không biết.”

Tôi gật đầu.

“Bây giờ anh biết rồi.”

Anh ta lập tức cứng họng.

Không nói nổi một lời.

Tô Niệm rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

“Con dấu của ông Ôn.”

“Rất nhiều người từng nhìn thấy.”

“Lâm Vãn.”

“Không thể vì sư phụ chị nổi tiếng…”

“Mà chị biến tác phẩm của tôi thành của mình được.”

Tôi nhìn cô ta.

“Vậy cô nói xem.”

“Vết nứt ở phần chân đế chiếc tàn trản…”

“Tại sao không thể dùng keo cứng để xử lý?”

Tô Niệm nhìn tôi.

Không trả lời.

Tôi tiếp tục hỏi:

“Cô nói đã thử màu suốt ba tháng.”

“Vậy tại sao đường chỉ vàng cuối cùng lại có hai đoạn lệch màu?”

“Đó không phải sai sót.”

“Mà là cố ý.”

“Vì sao?”

Môi Tô Niệm mím chặt.

Vẫn không trả lời được.

Bên dưới sân khấu.

Không còn ai vỗ tay nữa.

Mấy nhà sưu tầm bắt đầu nhìn nhau đầy nghi hoặc.

Người dẫn chương trình cố gắng cứu vãn tình hình.

“Có lẽ những vấn đề chuyên môn như thế này…”

“Cần thêm thời gian để giải thích.”

Tôi không nói gì.

Chỉ lấy điện thoại ra.

Mở một đoạn video cũ.

Video được chiếu lên màn hình lớn.

Trong khung hình.

Sư phụ tôi ngồi trong tiệm gốm cũ.

Trên tay cầm chính chiếc tàn trản ấy.

Giọng ông già nua.

Nhưng từng chữ đều rõ ràng.

“Vãn Vãn.”

“Vết nứt này ăn sâu từ phần cốt gốm.”

“Không thể hàn chết hoàn toàn.”

“Con cố ý giữ lại hai đoạn lệch màu.”

“Để người đời sau nhìn thấy…”

“Nó đã từng bị thương ở đâu.”

“Cũng nhìn thấy…”

“Nó đã sống lại như thế nào.”

Màn hình chuyển cảnh.

Xuất hiện đôi bàn tay của tôi phủ đầy bụi vàng.

Cả khán phòng bỗng im phăng phắc.

Tô Niệm đột ngột lên tiếng:

“Video có thể cắt ghép.”

Ông Triệu quay đầu nhìn cô ta.

“Vừa rồi cô còn nói đó là bản phác thảo của mình.”

“Bây giờ ngay cả giọng nói của Ôn Hạc Niên cũng xuất hiện rồi.”

“Cô vẫn muốn nói là cắt ghép sao?”

Gương mặt cô trợ lý bên cạnh Tô Niệm lập tức tái mét.

Ôm túi xách lùi về phía sau.

Tô Niệm quay sang nhìn Thẩm Nghiễn.

“Thẩm Nghiễn.”

“Anh nói gì đi.”

Sắc mặt Thẩm Nghiễn cực kỳ khó coi.

Anh ta nhìn tôi.

Ánh mắt đầy phức tạp.

“Lâm Vãn.”

“Tại sao em có những thứ này mà chưa từng nói với anh?”

Tôi nhìn anh ta.

Khóe môi nhếch lên.

“Nói với anh để làm gì?”

“Để anh mang tặng cho cô ta sao?”

Hứa Đào lập tức tiếp lời:

“Đến 900.000 tệ còn đem cho được.”

“Thì vài tờ bản vẽ có là gì.”

Phía sau đám đông.

Mẹ Cố chậm rãi lên tiếng.

Giọng không lớn.

Nhưng đủ để mọi người nghe rõ.

“Thì ra thể diện của nhà họ Thẩm…”

“Là dùng đồ của vợ mình để lót đường cho tình cũ.”

Sắc mặt Thẩm Nghiễn lập tức trắng bệch.

Thẩm Tình sốt ruột đến mức giậm chân.

“Cô Cố!”

“Chuyện này không liên quan đến anh em.”

“Tất cả đều do Lâm Vãn chuyện bé xé ra to.”

Cố Trác lạnh nhạt nhìn cô ta.

“Video cô trộm hộp sắt…”

“Tôi cũng xem rồi.”

Thẩm Tình lập tức cứng họng.

Trên sân khấu.

Tô Niệm siết chặt mép bục phát biểu.

Móng tay cào lên mặt gỗ.

Phát ra âm thanh chói tai.

Bỗng nhiên.

Cô ta bật cười.

“Lâm Vãn.”

“Cô nghĩ chứng minh được bản vẽ là của mình…”

“Thì có thể chứng minh chiếc tàn trản là do cô phục chế sao?”

“Cô chỉ là chủ một tiệm nhỏ.”

“Ai sẽ giao một cổ vật quan trọng như vậy cho cô?”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng.

Quán trưởng đã cầm một tập hồ sơ bước lên sân khấu.

“Tôi giao.”

Tô Niệm đột ngột quay người.

Quán trưởng đặt tập hồ sơ xuống dưới máy chiếu.

Sau đó mở từng trang.

“Ba năm trước.”

“Vân Dao Quán ủy thác cho ông Ôn Hạc Niên phục chế chiếc tàn trản.”

“Trong thời gian điều trị bệnh.”

“Ông Ôn giao toàn bộ công việc phục chế chính cho đệ tử chân truyền của mình.”

Ông ngẩng đầu nhìn mọi người.

“Người đó là…”

“Lâm Vãn.”

Trên màn hình lập tức hiện lên:

Biên bản bàn giao.

Biên bản nghiệm thu.

Phiếu thanh toán.

Dấu xác nhận của Vân Dao Quán.

Đầy đủ không thiếu một thứ.

Thẩm Nghiễn nhìn chằm chằm vào tờ nghiệm thu.

Mãi một lúc mới khó khăn thốt ra được mấy chữ.

“Đệ tử chân truyền…”

Triệu Quế Phương vẫn chưa hiểu.

“Cái gì mà đệ tử với không đệ tử?”

“Nó chẳng phải chỉ là người sửa bát sửa đĩa thôi sao?”

Ông Triệu lập tức cười lạnh.

“Nếu nhà bà cảm thấy học trò của Ôn Hạc Niên đi sửa gốm là mất mặt…”

“Vậy bà chuẩn bị đắc tội với nửa giới cổ vật Vân Châu đi.”

Trong khoảnh khắc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...