Con Trai Báo Oán/Chương 15C. 15
20px

Người đàn ông béo nhìn tôi.

Lại nhìn bài viết của Tô Niệm.

“Lời cô Tô nói…”

Ông Triệu trực tiếp ngắt lời.

“Một số tác phẩm của Tô Niệm hiện đang được Vân Dao Quán rà soát lại.”

“Ai đang giữ hiện vật do cô ta phục chế.”

“Có thể mang tới giám định.”

“Đừng cầm thứ người khác chưa từng chạm vào để vu khống.”

Người phụ nữ gầy đỏ bừng mặt.

Triệu Quế Phương vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

“Các người đều bị nó lừa rồi!”

“Nó đến chồng mình còn không cứu!”

Quán trưởng quay sang nhìn bà ta.

“Về việc ông Thẩm Nghiễn tự ký đơn hoãn phẫu thuật.”

“Bệnh viện đã có văn bản xác nhận.”

“Bà Triệu.”

“Nếu bà tiếp tục tung tin bịa đặt.”

“Bộ phận pháp lý của Vân Dao Quán sẽ xử lý luôn.”

Triệu Quế Phương lùi lại một bước.

“Các người dựa vào đâu mà xen vào chuyện nhà tôi?”

Tôi bước tới trước mặt bà ta.

“Dựa vào việc cô đang đứng trước cửa hàng của tôi.”

“Và công khai bôi nhọ danh dự tôi.”

Triệu Quế Phương chỉ tay vào mặt tôi.

Ngón tay run lên hồi lâu.

Cuối cùng đột nhiên ngồi phịch xuống đất.

Vừa đập đùi vừa khóc lóc.

“Trời không có mắt mà!”

“Con dâu bám được người giàu.”

“Quay sang bắt nạt mẹ chồng rồi!”

Hứa Đào ngồi xổm xuống trước mặt bà ta.

Khóe môi cong lên đầy chế giễu.

“Cô à…”

“Diễn lâu như vậy không mệt sao?”

Hứa Đào ngồi xổm xuống trước mặt bà ta.

“Cô à.”

“Dưới đất lạnh lắm.”

“Con trai cô vừa mới vay được tiền phẫu thuật.”

“Lỡ cô khóc đến đổ bệnh nữa…”

“Thẩm Tình biết tìm đâu ra người chị dâu thứ hai để tiếp tục móc tiền đây?”

Trong đám đông lập tức vang lên tiếng cười.

Triệu Quế Phương nghẹn họng.

Muốn khóc tiếp cũng không khóc nổi nữa.

Ông Triệu nhìn tôi.

“Nha đầu.”

“Trước ngày triển lãm chắc chắn còn có người tới gây chuyện.”

“Cháu có sợ không?”

Tôi đáp:

“Cháu chỉ sợ phiền phức.”

Ông bật cười.

“Phiền phức mà không tránh được.”

“Thì cứ bày nó ra trước ánh sáng.”

“Cho tất cả mọi người cùng nhìn.”

Quán trưởng đưa hợp đồng tới.

“Ký đi.”

“Cũng coi như lấy lại công bằng cho sư phụ cháu.”

Tôi nhận lấy cây bút.

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa lại vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Lâm Vãn.”

“Em không thể ký.”

Mọi người đồng loạt quay đầu.

Thẩm Nghiễn đứng ngoài đám đông.

Sắc mặt trắng bệch.

Trong tay siết chặt một tờ giấy.

“Nếu em ký…”

“Tô Niệm sẽ xong đời.”

Một câu nói khiến toàn bộ ánh mắt trong cửa hàng đổ dồn về phía anh ta.

Hứa Đào là người bật cười đầu tiên.

“Thẩm Nghiễn.”

“Ca phẫu thuật của anh cắt luôn cả lương tâm rồi à?”

“Vợ anh bị người ta vu oan.”

“Bị người ta cướp công.”

“Anh không lo.”

“Lại đi lo Tô Niệm xong đời?”

Thẩm Nghiễn không để ý đến cô ấy.

Chỉ đi thẳng tới trước mặt tôi.

“Tô Niệm vừa cắt cổ tay.”

Triệu Quế Phương lập tức bịt miệng.

“Trời ơi.”

“Niệm Niệm sao lại ngốc như vậy chứ?”

Thẩm Tình cũng từ phía sau xe lao ra.

Khóc còn dữ hơn cả người bị thương.

“Đều là tại chị!”

“Chị dâu!”

“Chị nhất định phải ép chết người ta mới vừa lòng sao?”

Tôi nhìn tờ giấy trong tay Thẩm Nghiễn.

“Thông báo bệnh viện?”

Anh ta đưa tới.

“Cô ấy đang ở khoa cấp cứu.”

“Cô ấy nói…”

“Nếu em ký hợp đồng này.”

“Cô ấy sẽ không sống nữa.”

Tôi không nhận.

“Vậy anh nên tìm bác sĩ.”

“Không phải tìm tôi.”

Trong mắt Thẩm Nghiễn lập tức hiện lên lửa giận.

“Lâm Vãn.”

“Đây là mạng người.”

Tôi nhìn anh ta.

“Lúc tôi đứng ở quầy đóng viện phí.”

“Cầm tấm thẻ chỉ còn 6,6 tệ.”

“Không đủ tiền đóng tiền đặt cọc cho ca phẫu thuật của anh.”

“Anh có nhớ đó cũng là mạng người không?”

Sắc mặt Thẩm Nghiễn lập tức xám đi.

Triệu Quế Phương chỉ thẳng vào tôi.

“Niệm Niệm khác cô.”

“Con bé mềm lòng.”

“Còn biết giữ thể diện.”

Hứa Đào không nhịn được nữa.

“Giữ thể diện?”

“Ăn cắp bản vẽ cũng gọi là giữ thể diện à?”

“Cứa cổ tay một cái là đồ ăn cắp biến thành của mình sao?”

“Vậy sau này bọn trộm cắp nhớ mang theo dao gọt trái cây khi ra đường nhé.”

Trong cửa hàng lập tức vang lên vài tiếng cười.

Thẩm Nghiễn hạ thấp giọng.

“Cô ấy sai.”

“Nhưng em đã hủy hoại sự nghiệp của cô ấy.”

“Đủ rồi.”

Tôi lật hợp đồng tới trang ký tên.

“Vẫn chưa đủ.”

Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

Một tay đè mạnh lên bản hợp đồng.

“Lâm Vãn!”

Ông Triệu chống gậy xuống đất.

“Cộc.”

Âm thanh không lớn.

Nhưng đủ khiến tất cả im lặng.

“Người trẻ tuổi.”

“Bỏ tay ra.”

Thẩm Nghiễn nghiến răng.

“Ông Triệu.”

“Đây là vợ tôi.”

Tôi nhìn anh ta.

“Hiện tại là vậy.”

“Nhưng rất nhanh sẽ không còn nữa.”

Trong mắt Thẩm Nghiễn cuối cùng cũng xuất hiện sự hoảng loạn.

“Em nhất định phải ly hôn?”

“Phải.”

“Chỉ vì 900.000 tệ?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Là vì suốt bảy năm qua.”

“Trong mắt anh.”

“Tôi luôn là người nên nhường.”

Bàn tay đang đè trên hợp đồng của Thẩm Nghiễn chậm rãi buông lỏng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...