“Tôi đã bị bạo lực mạng đến mức không thể làm việc nữa.”
“Lâm Vãn.”
“Chỉ cần cô nói một câu tha thứ cho tôi.”
“Tôi sẽ không truy cứu nữa.”
Tôi hỏi:
“Truy cứu cái gì?”
Tô Niệm nhìn thẳng vào tôi.
“Truy cứu việc cô dẫn dắt dư luận.”
“Khiến tôi tự làm hại bản thân.”
Hứa Đào lập tức bật cười.
“Lớp phấn trên mặt cô còn dày hơn cả lớp sơn tường bệnh viện.”
Tô Niệm quay sang nhìn Thẩm Nghiễn.
“Anh cũng thấy rồi đấy.”
“Cô ấy chưa bao giờ chịu chừa cho người khác một con đường.”
Thẩm Nghiễn im lặng.
Người phóng viên lập tức hỏi:
“Cô Lâm.”
“Cô có thừa nhận mình đã lợi dụng tranh chấp chuyên môn để chèn ép cô Tô trong lúc xảy ra mâu thuẫn hôn nhân không?”
Tôi đáp:
“Không.”
“Vậy tại sao cô lại chọn đúng buổi tiền triển lãm để gây khó dễ?”
Tôi nhìn anh ta.
“Bởi vì cô ta chọn đúng buổi tiền triển lãm để dùng bản vẽ của tôi.”
Tô Niệm lập tức ngắt lời:
“Chuyện bản vẽ vẫn chưa có kết luận cuối cùng.”
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa xuất hiện thêm vài người.
Quán trưởng.
Ông Triệu.
Cùng một nhân viên mặc đồng phục của Vân Dao Quán.
Quán trưởng trực tiếp đưa một tập hồ sơ cho Tô Niệm.
“Kết luận cuối cùng đã có.”
“Trong ba tác phẩm cô nộp cho triển lãm.”
“Hai tác phẩm có hồ sơ phục chế giả mạo.”
“Một tác phẩm sử dụng bản vẽ không rõ nguồn gốc.”
“Vân Dao Quán chính thức chấm dứt hợp tác.”
“Đồng thời chuyển toàn bộ tài liệu cho hiệp hội ngành nghề.”
Sắc mặt Tô Niệm lập tức vỡ vụn.
Người phóng viên còn chưa kịp tắt máy.
Liền vội vàng hỏi:
“Cô Tô.”
“Những điều này là thật sao?”
Tô Niệm cuống quýt quay người che mặt.
“Đừng quay nữa.”
Ông Triệu nhìn sang Thẩm Nghiễn.
“Anh Thẩm.”
“Anh đã nói đỡ cho cô ta rất nhiều.”
“Bây giờ nhìn rõ chưa?”
Sắc mặt Thẩm Nghiễn trắng bệch.
Không còn chút máu.
Đột nhiên.
Tô Niệm lao tới bên giường bệnh.
“Thẩm Nghiễn.”
“Anh tin em.”
“Họ đều là người của Lâm Vãn.”
“Họ muốn hủy hoại em.”
Thẩm Nghiễn nhìn cổ tay quấn băng của cô ta.
Giọng khàn khàn:
“Những lời em nói trong điện thoại.”
“Anh đều nghe thấy.”
Tô Niệm cứng người.
“Em chỉ là quá sợ hãi thôi.”
Thẩm Nghiễn nhìn chằm chằm cô ta.
“Chuyện Thẩm Tình lấy trộm hộp sắt.”
“Có phải em xúi giục không?”
Nước mắt Tô Niệm lập tức rơi xuống.
“Không phải.”
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa lại có người bước vào.
Là Thẩm Tình.
Bên cạnh còn có hai cảnh sát.
Vừa nhìn thấy Tô Niệm.
Cô ta lập tức chỉ tay hét lên:
“Là cô ta!”
“Chính cô ta bảo tôi lấy!”
“Cô ta nói chỉ cần lấy được bản vẽ.”
“Nhà họ Cố sẽ tiếp tục hôn sự!”
Tô Niệm bật dậy.
“Em nói bậy!”
Một cảnh sát lấy điện thoại ra.
“Thẩm Tình đã cung cấp toàn bộ lịch sử trò chuyện.”
“Mặc dù đã bị xóa.”
“Nhưng chúng tôi đã khôi phục được.”
“Tô Niệm.”
“Mời cô theo chúng tôi về phối hợp điều tra.”
Người phóng viên sững sờ.
Ngay sau đó lập tức xoay máy quay về phía Tô Niệm.
Tô Niệm liên tục lùi lại.
Lưng đập mạnh vào cuối giường bệnh.
“Thẩm Nghiễn.”
“Anh nói giúp em đi.”
Thẩm Nghiễn nhìn cô ta.
Rất lâu.
Rất lâu sau mới cất tiếng.
“Tại sao em lại lừa anh?”
Nước mắt trên mặt Tô Niệm chợt ngừng lại.
“Lừa anh?”
Cô ta đột nhiên bật cười.
Nụ cười đầy châm chọc.
“Thẩm Nghiễn.”
“Anh trách tôi lừa anh?”
“Hay nên trách chính mình quá ngu ngốc?”
“Người nằm chung giường với anh suốt bảy năm là Lâm Vãn.”
“Anh không biết cô ấy biết phục chế đồ sứ.”
“Không biết cô ấy là học trò của ai.”
“Không biết cô ấy từng giúp anh phục chế chiếc đĩa của Vân Dao Quán để anh được thăng chức.”
“Anh trách tôi lừa anh?”
“Chi bằng trách chính mình mù mắt.”
Cả phòng bệnh bỗng im phăng phắc.
Thẩm Nghiễn giống như bị người ta lột sạch lớp da mặt trước mặt mọi người.
Không còn chỗ nào để trốn.
Khi bị cảnh sát dẫn đi.
Tô Niệm đột nhiên quay đầu lại.
Cười nhìn tôi.
“Lâm Vãn.”
“Cô thắng cái gì chứ?”
“Người đàn ông này vốn dĩ chẳng đáng giá.”
“Tôi không cần nữa.”
“Mới đến lượt cô vứt bỏ.”
Tôi nhìn cô ta.
Bình thản đáp:
“Tôi vứt bỏ…”
“Không phải anh ta.”
Tôi cầm tờ giấy ký nhận trên đầu giường lên.
Khẽ lắc nhẹ.
“Thứ tôi vứt bỏ.”
“Là lớp thể diện các người cướp được từ người khác.”
Sau khi Tô Niệm bị điều tra.
Thẩm Nghiễn yên lặng suốt hai ngày.
Đến ngày thứ ba.
Anh ta chủ động hẹn tôi gặp tại quán cà phê cạnh Cục Dân chính.
Khi tôi tới.
Anh ta đã ngồi ở góc trong cùng.
Trước mặt là một ly nước chưa từng động tới.
Người gầy đi thấy rõ.
Râu cũng chưa cạo.
Vừa nhìn thấy tôi.
Anh ta liền nói:
“Lâm Vãn.”
“Anh đồng ý ly hôn.”
Tôi ngồi xuống đối diện.
Chỉ hỏi hai chữ:
“Điều kiện?”
Thẩm Nghiễn cười khổ.
“Bây giờ em nói chuyện với anh…”
“Chỉ còn lại những thứ này thôi sao?”
Tôi không tiếp lời.
Chaporia
Bình Luận (0)