20px

Thế nhưng, mỗi khi tôi nhìn, anh lại vội vàng đưa tay che mắt tôi, như thể không dám để tôi nhìn thấy điều gì đó trong ánh mắt của anh.

Mọi thứ giữa chúng tôi như một đoàn tàu lạc hướng bỗng quay lại đúng đường, kim đồng hồ thời gian, cùng mối quan hệ này, tựa như đều quay ngược trở về khoảng thời gian trước khi Nhậm Tư Nghi xuất hiện.

Tôi chợt nhận ra có lẽ, anh cũng không hoàn toàn là người vô tình như tôi từng nghĩ.

Và có lẽ, chuyện chia tay này, tôi nên tự mình nói rõ với anh, chứ không chỉ lặng lẽ rời đi.

Lúc mua vé máy bay, tôi không để ý.

Ngày khởi hành trùng đúng vào ngày kỷ niệm bảy năm của chúng tôi.

Mà ngày mai, chính là bảy năm ấy.

Tôi nhìn tấm ảnh anh gửi hình chụp tại một buổi tiệc xã giao, nói là để báo cáo cho tôi biết anh đang ở đâu, làm gì.

Tôi hít một hơi, quyết định tối nay sẽ nói hết tất cả.

Thế nhưng, khi tôi đến nơi…

Tôi lại tận mắt nhìn thấy Bùi Cảng đang hôn Nhậm Tư Nghi.

Gió đêm, mùa hạ, bầu trời đầy sao, từng khung cảnh ấy giống hệt như đêm bảy năm trước, đêm mà tôi và anh xác nhận mối quan hệ.

Chỉ khác là, người trong vòng tay anh khi ấy là tôi, còn bây giờ là Nhậm Tư Nghi.

Đôi mắt phượng đào của cô ta ánh lên rực rỡ, màu son đỏ tươi quyến rũ, ánh nhìn nghiêng sang phía tôi trong đó là sự thách thức và đắc ý.

Tôi chỉ biết khẽ cười, một nụ cười lạnh nhạt, như thể đang cười chính mình.

Ở trong lồng ngực, trái tim tôi cuối cùng đã trở thành một vũng nước c.h.ế.t.

Không còn nhói, không còn run, không còn bất kỳ cảm xúc nào nữa.

Cuối cùng, tôi cũng đã hoàn toàn hết yêu.

Dạo này, Bùi Cảng cứ như có điều gì bất an.

Có lẽ vì Lê Châu… trở nên quá ngoan hiền.

Trước kia, cứ cách một hai tháng trước ngày kỷ niệm, cô đã ríu rít nói xem muốn đi đâu, muốn làm gì.

Nhưng hôm nay chính là ngày kỷ niệm bảy năm nếu sáng nay anh không tự mình nhắc, cô dường như hoàn toàn quên mất.

Bùi Cảng khẽ nhíu mày, cụp mắt nhìn điện thoại màn hình trống trơn, chẳng có lấy một tin nhắn.

Một cảm giác mất kiểm soát len dần lên sống lưng, như hàng vạn con kiến đang bò ngược từ dưới lên, khiến anh bực bội đến khó chịu.

Anh cảm thấy có gì đó đang dần rời khỏi tay mình, thứ mà anh nắm không được, nhưng lại buộc phải làm gì đó để giữ lại.

Thế là anh lại gửi cho cô một tin nhắn:

【Anh đang xử lý một việc quan trọng.】

【Ngoan, 18:30 gặp ở nhà hàng Sunset nhé.】

Ngay lúc đó, một giọng nữ ngọt ngào vang lên:

“A Cảng!”

Bùi Cảng nhướng mắt, có chút bực bội.

Trước mặt anh là gương mặt của Nhậm Tư Nghi và bên cạnh cô ta là Ba Nhậm.

Phía sau, y tá đang đẩy chiếc xe lăn và Bùi Chấn Quốc, ông nội của anh, đang ngồi trên đó.

Ông Bùi cau chặt mày, đôi lông mày hằn sâu thành hình chữ “Xuyên” (川):

“Bàn chuyện xong là tới giờ cơm. Nên ông gọi luôn thông gia tương lai cùng tới ăn một bữa.”

Ba Nhậm cũng cười giả lả, giọng mang phong thái bề trên, phối hợp hết sức tự nhiên:

Chương 5

“Kéo dài cả năm rồi, giờ cũng nên xác định ngày cưới của hai đứa nhỏ thôi.”

Bùi Cảng liếc nhìn ông nội, môi hơi cong lên, một nụ cười lạnh, chẳng có lấy chút ấm áp.

“Con vốn định ngày mai hẹn chú Nhậm nói chuyện.”

Ba Nhậm vừa cười vừa gật đầu, nhưng nụ cười chưa kịp nở hết thì chợt đóng băng trên môi, vì câu nói tiếp theo của anh:

“Vậy thì tiện đây, chúng ta cũng bàn luôn dự án khu phát triển mới đi.”

“Cái gì? Khu phát triển nào?” — Ba Nhậm tròn mắt, gần như bật thốt.

Gương mặt Bùi Chấn Quốc cũng lập tức sa sầm lại.

Chỉ có Nhậm Tư Nghi, vẫn giữ nguyên nụ cười e thẹn, giả vờ ngượng ngùng, hoàn toàn không hiểu cơn sóng ngầm đang dâng lên quanh mình.

“Ba, là khu đất ở Bắc Thành đó. Vì A Cảng nói chuyện này khá gấp.”

“Đêm qua…” – Nhậm Tư Nghi khẽ cúi đầu, đôi má hơi ửng đỏ, như nhớ đến điều gì:

“Dù sao thì tối qua, con đã dùng con dấu của ba… đóng trước cho anh ấy rồi!”

Cô ta vừa dứt lời, sắc mặt hai ông già đồng loạt trắng bệch.

Mỗi một câu cô nói ra, là thêm một nhát d.a.o đ.â.m vào mặt mũi của cả hai gia đình.

Chỉ vài câu ngắn ngủi, Bùi Chấn Quốc đã giận đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

Còn Ba Nhậm, tức giận đến run người, cuối cùng bị bảo vệ kéo ra ngoài.

Cả phòng họp chỉ còn lại Nhậm Tư Nghi đứng c.h.ế.t lặng giữa sàn, như một con rối bị cắt dây, run rẩy, hoang mang.

Cô ta cuối cùng cũng hiểu ra mình đang ở trong tình thế nào.

Đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:

“Vậy ra… anh luôn lợi dụng tôi sao?”

“Những gì anh đối tốt với tôi đều là giả, chỉ để lấy lòng tin của tôi mà đối phó với ba tôi?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...