
Giới Thiệu
Ta và Tạ Cảnh Thần
phu thê ân ái suốt một đời. Tương kính như tân, cử án tề mi*, điều tiếc nuối duy nhất chính là
gối
lấy một mụn con.
Đến ngày
hấp hối,
tay trái dẫn về ba đứa trẻ, tay
ôm ngoại thất
lòng, trong mắt đầy vẻ tiếc nuối mà
: “Nàng
thể sinh dưỡng,
để bọn trẻ gọi nàng một tiếng mẫu
, để
nàng còn
đưa tang, lo hậu sự, cũng coi như bù đắp nỗi tiếc nuối cả đời
của nàng.”
Khi
mới
, thì
sớm nuôi dưỡng ả y nữ mang từ biên quan về ở bên ngoài, mười năm sinh liền ba đứa.
Ta ôm hận mà chết, đến khi mở mắt
nữa,
mà
trở về đúng ngày
đưa ả y nữ
về phủ.
Lần
,
ngăn cản nữa.
Ta mỉm
cho Vân Nhược Sơ dọn
trong phủ,
đầu dặn nha
: “Đi, mời lão Hầu gia hồi phủ cho
.”
Đời
trông thấy
, trong thư phòng của lão Hầu gia cất giấu một bức họa của nàng
.
Nếu nàng
thượng vị,
sẽ giúp nàng
đổi sang một vị trí “
” hơn.
(* Tương kính như tân: kính trọng
như khách quý → vợ chồng đối đãi với
lễ độ, nhã nhặn, tôn trọng
.
Cử án tề mi: nâng khay ngang mày → điển tích chỉ
vợ cung kính dâng đồ ăn cho chồng, về
dùng để chỉ vợ chồng yêu thương, hòa hợp, kính trọng
.)
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)