TIỂU TỔ TÔNG BỐN TUỔI RƯỠI XUỐNG NÚI CỨU CẢ GIA TỘC 10: CỬA DƯỚI TỪ ĐƯỜNG

TIỂU TỔ TÔNG BỐN TUỔI RƯỠI XUỐNG NÚI CỨU CẢ GIA TỘC 10: CỬA DƯỚI TỪ ĐƯỜNG

Tác giả: zhihu

Hiện Đại
Bạn chưa đánh giá
13Chương
8Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Có những bí mật không được chôn dưới mộ, mà được đặt ngay dưới bài vị tổ tiên, ngày ngày nhận hương khói của hậu nhân.

Sau khi rời khỏi Nhà Hát Vô Thanh, anh hai tôi lấy lại được giọng nói, mảnh Mệnh Đăng thứ năm cũng trở về. Nhưng ngay khi mảnh đèn nhập vào ngọc bội, bài vị thứ bảy trong từ đường Tần gia tự nứt ra, để lộ một chiếc nhẫn cổ bị cắt làm đôi và một dòng chữ viết bằng m/áu khô:

“Ta chưa từng phản bội Tần gia.”

“Ta chỉ chọn để Tần gia sống.”

Người để lại lời này tên là Tần Thủ Nghiệp.

Người giữ từ đường đời trước.

Một người đáng lẽ đã ch/ết hơn ba mươi năm.

Sư phụ nói, năm đó kẻ mở đường cho Quỷ Chủ không phải người ngoài. Hắn biết ngày sinh của tôi, biết phòng sinh của mẹ, biết cách tách Mệnh Đăng, cũng biết dưới từ đường Tần gia có một cánh cửa không được mở.

Cửa Hắc Uyên.

Tôi vốn tưởng chỉ cần tìm ra Tần Thủ Nghiệp, mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Nhưng khi chúng tôi mở lại ghi chép cũ của Tần gia, mới phát hiện trong gia phả có một trang bị xé mất.

Trên trang đó, từng ghi tên một đứa trẻ.

Một đứa trẻ sinh ra trước tôi rất lâu.

Cũng mang Mệnh Đăng.

Cũng bị Tần gia tự tay đưa xuống dưới từ đường.

Đêm thứ bảy sau khi Nhà Hát Vô Thanh sụp đổ, cửa dưới từ đường lại vang lên tiếng gõ.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Giống như có người bị nhốt dưới lòng đất rất lâu, cuối cùng cũng tỉnh lại.

Tôi đứng trước bài vị thứ bảy, nghe thấy một giọng già nua từ dưới khe nứt truyền lên:

“Đứa trẻ mang đèn.”

“Con không nên trở về Tần gia.”

Sư phụ bảo tôi đừng xuống.

Mẹ ôm tôi khóc, anh cả phong kín từ đường, anh hai khàn giọng nói lần này anh đi thay tôi, anh ba thức trắng ba đêm để tìm cách khóa cửa.

Nhưng vô dụng.

Bởi vì từ giây phút mảnh Mệnh Đăng thứ năm trở về, cánh cửa dưới từ đường đã nhận ra tôi.

Đêm đó, toàn bộ bài vị tổ tiên đồng loạt quay mặt vào trong.

Hương trên bàn thờ cháy ngược.

Dưới nền gạch cổ, một cầu thang đen chậm rãi hiện ra.

Ở cuối cầu thang có ánh đèn đỏ.

Và một đứa trẻ đang hát:

“Đèn về rồi.”

“Cửa mở rồi.”

“Người bị bỏ dưới đó…”

“Muốn lên rồi.”

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...