Đợi Ngày Tuyết Tan/Chương 8: 8C. 8: 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi lật ra mới xem vài trang liền mờ mịt cả đầu óc: "Anh đưa tôi xem những thứ này làm gì?"

Thân hình anh ta hơi đổ về phía trước , ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy tôi :

"Em vội vã ly hôn với tôi như vậy , chẳng phải là để đường đường chính chính ở bên anh ta sao ?"

" Tôi với tư cách là chồng em, sợ em bị lừa gạt nên mới đặc biệt giúp em điều tra kỹ lưỡng cái mối tiếp theo này của em."

"Sầm Nhạc từng quen một người bạn gái, quen nhau năm năm. Vì nhà họ Sầm không đồng ý, cuối cùng đằng gái nhận một khoản tiền của nhà họ Sầm rồi hai người chia tay. Sau khi chia tay, anh ta để trống trái tim suốt ba năm."

"Trọn vẹn tám năm tình nghĩa, em nghĩ em so được với tám năm khắc cốt ghi tâm của anh ta sao ? So được với sự nuối tiếc cả đời khi bị gậy đ.á.n.h uyên ương của anh ta sao ?"

Anh ta cười lạnh một tiếng, giọng điệu châm biếm:

"Em tưởng loại người như Sầm Nhạc thì sẽ có gì khác so với tôi à ? Sự chấp niệm trong xương tủy của đàn ông xưa nay chưa từng khác biệt."

"Em chẳng qua cũng chỉ là sự mới mẻ nhất thời của anh ta mà thôi."

Tôi chậm rãi khép tập tài liệu lại , tận sâu trong lòng không một gợn sóng.

Tôi và Sầm Nhạc vốn dĩ trong sạch, lịch sử tình trường của anh ấy có liên quan gì đến tôi ?

Tôi giơ tay ném tập tài liệu trả về trước mặt anh ta .

"Chu Duật Trì, anh đừng làm những trò vô vị này nữa."

"Ly hôn là chuyện của tôi và anh , là tôi và anh đã đi đến đường cùng rồi ."

"Anh đừng kéo người không liên can xuống nước, tôi và Sầm Nhạc quan hệ hoàn toàn trong sạch."

"Nếu anh không muốn chia tay trong êm đẹp , cố chấp muốn kéo dài với tôi một hai năm..."

"Vậy thì chúng ta cũng không cần phải kết thúc một cách thể diện nữa đâu ."

Bước ra khỏi tòa nhà của tập đoàn Chu thị, tôi rút tấm danh thiếp kia từ trong túi xách ra .

Hôm từ London trở về, trước khi xuống máy bay, Sầm Nhạc đã đưa cho tôi một tấm danh thiếp . Đó là vị luật sư chuyên giải quyết các vụ án hôn nhân gia đình hàng đầu khắp đất Cảng này , biết bao vụ ly hôn hào môn đều do một tay ông ấy xử lý.

Khi đó, Sầm Nhạc vô cùng khiêm tốn, lịch thiệp nói :

"Ôn tiểu thư, lời nói cho mượn tiền lúc trước của tôi vẫn còn hiệu lực."

"Nếu tôi là em, tôi sẽ đ.á.n.h cược một ván."

19

Sau khi tôi thảo luận xong với luật sư tại văn phòng luật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doi-ngay-tuyet-tan/8.html.

]

Luật sư nói với tôi rằng, tôi có khả năng rất lớn sẽ phân chia được tài sản của Chu Duật Trì.

Nhưng khi tôi hỏi đến chi phí luật sư, đối phương lại đưa ra một con số trên trời. Cho dù tôi có treo biển bán căn biệt thự ở Vịnh Thâm Thủy đi chăng nữa thì vẫn không đủ.

Tôi còn đang do dự không biết có nên mở lời mượn Sầm Nhạc hay không . Dường như nhận ra sự lưỡng lự của tôi , vị luật sư lên tiếng:

"Ôn tiểu thư không cần lo lắng về vấn đề chi phí, tiền luật sư anh Sầm đã thanh toán trước rồi ."

"Trận chiến ác liệt này , tôi nhất định sẽ dốc hết toàn lực."

Tôi ngẩn người ra một lúc. Tôi chưa từng nghĩ tới, vào khoảnh khắc Sầm Nhạc đưa cho tôi tấm danh thiếp kia , anh đã chu toàn sắp xếp sẵn mọi thứ cho tôi từ trước .

Trong lòng tôi dâng lên niềm cảm kích vô hạn. Sau đó, tôi gọi một cuộc điện thoại cho anh .

Đầu dây bên kia vừa kết nối, tôi chủ động đề xuất:

"Anh Sầm, em viết cho anh một tờ giấy nợ nhé."

"Đợi sau khi em thắng kiện, em sẽ lập tức trả lại tiền cho anh ."

Anh hiểu ý ngay, giọng nói ấm áp cất lên: "Không cần đâu , tôi tin tưởng Ôn tiểu thư."

"Anh không sợ em thua kiện rồi không có tiền trả sao ?"

Tiếng cười vui vẻ của người đàn ông truyền qua điện thoại: "Thua thì thôi vậy , bỏ ra chút tiền này để đổi lấy tự do cho em, xứng đáng."

20

Vụ kiện này kéo dài dằng dặc suốt một năm trời, cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Tòa án đã đưa quỹ tín thác hải ngoại của Chu Duật Trì vào phạm vi phân chia tài sản. Số tài sản tôi nhận được đủ để nửa đời còn lại của tôi không cần phải nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống nữa.

Bên ngoài tòa án, ánh mặt trời ch.ói chang đến lóa mắt. Chu Duật Trì sắc mặt lạnh lùng chặn trước mặt tôi , giọng điệu tràn đầy vẻ không cam tâm:

"Hài lòng rồi chứ? Một nửa gia sản của tôi đều bị em lấy đi cả rồi ."

Tôi thản nhiên ngước mắt, giọng điệu bình thản không một chút d.a.o động:

"Là tòa án phán quyết cho tôi , cũng là thứ tôi xứng đáng được nhận."

"Chu Duật Trì, từ nay đôi bên sòng phẳng, đừng gặp lại nhau nữa."

Yết hầu anh ta chuyển động, dường như còn muốn nói điều gì đó, nhưng tôi đã nghiêng người bước qua bên cạnh anh ta , tiến thẳng vào tiết đầu hạ bừng sáng rực rỡ của đất Cảng.

Vốn dĩ việc thi hành án xuyên biên giới phải trải qua tầng tầng lớp lớp thủ tục cửa ải. Cho dù mọi việc thuận lợi, số tiền này nhanh nhất cũng phải mất hai tháng mới có thể rơi vào túi cho an lòng.

Chỉ cần Chu Duật Trì có tâm muốn trì hoãn, kéo dài nửa năm hay thậm chí một hai năm cũng chẳng có gì lạ.

Thế nhưng Chu Duật Trì lại vô cùng phối hợp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...