Đợi Ngày Tuyết Tan/Chương 10C. 10
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Sau này sẽ không bao giờ dây dưa mập mờ nữa, anh có thể trao cho em sự chung thủy, một lòng một dạ mà em hằng mong muốn ."

"Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không ?"

Tôi nhấp một ngụm cà phê, lạnh nhạt lên tiếng nhắc nhở anh ta : "Chu Duật Trì, chúng ta vừa mới ly hôn xong."

"Thì đã sao chứ? Chỉ cần em gật đầu, anh sẽ cưới em thêm một lần nữa."

Tôi khẽ nở một nụ cười không tiếng động.

Bản chất trong xương cốt đàn ông đúng là rẻ rúng.

Lúc bạn muốn anh ta an phận, anh ta lại cứ giống như một con mèo động đực quấy phá khắp nơi. Đến khi bạn buông tay không quản nữa, anh ta lại tự mình ngậm dây xích chạy đến cầu xin bạn dắt đi .

Như sợ tôi không chịu tin tưởng, anh ta liên tục cam đoan:

"Lần này , sẽ không có bất kỳ bản thỏa thuận tiền hôn nhân nào nữa cả."

"Nếu anh nuốt lời, em hoàn toàn có thể khiến cho tài sản của anh bốc hơi thêm một lần nữa."

Tôi ngước mắt lặng lẽ nhìn anh ta , ánh mắt bình thản như mặt hồ không một gợn sóng.

Vào đêm sương mù tháng Ba năm đó ở Cảng Thành, đã có một khoảnh khắc tôi lầm tưởng câu nói "Chỉ cần em gật đầu, ngày mai anh sẽ cưới em" là sự cứu rỗi của cuộc đời mình .

Thế nhưng những ngày tháng sau đó, tôi đã phải chịu đựng trăm bề giày vò trong cuộc hôn nhân ấy .

Những cô đơn lạnh lẽo từng phải một mình gặm nhấm, những sự thờ ơ vô tình mà tôi phải nhận lấy, mỗi một thứ đều là một tầng địa ngục trần gian của riêng tôi .

Giờ đây, nghe anh ta thốt ra những lời sám hối giả tạo này , trái tim tôi đã hoàn toàn mất đi cảm giác.

"Chu Duật Trì, so với việc kết hôn với anh thêm một lần nữa..."

" Tôi thà ôm đống tiền của anh , để đi yêu một người xứng đáng hơn anh gấp trăm lần ."

Anh ta giống như bị dội một gáo nước lạnh buốt từ đỉnh đầu xuống. Huyết sắc trên mặt cùng với tia hy vọng cuối cùng trong mắt, ngay lập tức phai nhạt sạch sẽ không còn một mảnh.

Tôi đứng dậy rời đi , lần này , anh ta không còn đuổi theo nữa.

Sau đó, tôi có nghe Sầm Dĩnh kể lại vài chuyện về Chu Duật Trì.

Anh ta giống như đột nhiên biến thành một con người hoàn toàn khác, trở nên vô cùng an phận thủ thường. Không còn lưu luyến chốn bụi hoa, không còn thay người yêu như thay áo nữa. Xung quanh anh ta không còn bóng dáng của bất kỳ bóng hồng oanh oanh yến yến nào nữa.

Nghe nói , cánh paparazzi ở Cảng Thành đã bám theo Chu Duật Trì suốt hơn nửa năm trời, nhưng kết quả đều hoàn toàn trắng tay.

Các tay săn ảnh đau đớn mất đi vị thần tài này , cuối cùng đành phải từ bỏ, không thèm dõi theo quan sát anh ta nữa.

Tôi không biết anh ta làm vậy là muốn chứng minh cho ai xem. Nhưng cái vở kịch lãng t.ử quay đầu này , tôi sẽ không bao giờ tin tưởng thêm một lần nào nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doi-ngay-tuyet-tan/10.html.]

24

Mùa Tết năm thứ hai ở London, tôi không quay về Hồng Kông mà một mình ở lại đón năm mới.

Thế nhưng tôi lại chẳng thể ngờ tới, vào lúc chạng vạng tối, có người đã gõ vang cửa nhà mình .

Tôi mở cửa ra , người đứng bên ngoài chính là Sầm Nhạc.

Người đàn ông phong trần mệt mỏi đứng trước cửa, trên chiếc áo khoác măng tô sẫm màu còn vương lại những giọt mưa đêm trong vắt.

Giữa đêm đông lất phất mưa phùn của London, anh là người đầu tiên nói với tôi câu "Chúc mừng năm mới".

Tôi không kìm được mà hỏi anh : "Sao anh lại ở đây? Tầm này đáng lẽ anh phải đang ở nhà quây quần bên gia đình chứ?"

"Đáng lẽ là thế." Anh nhìn tôi một cách sâu thẳm: " Nhưng anh muốn đến đây."

Gò má tôi hơi nóng lên, đứng lặng thinh hồi lâu không nói nên lời.

Ánh đèn vàng ấm áp trong nhà bao bọc lấy gương mặt nhuốm sự mệt mỏi vì đường xa của anh .

Anh bỗng nhiên khẽ cười , từ bên trong túi áo măng tô lấy ra một bao lì xi đỏ đưa cho tôi .

Kể từ bao lì xì năm mới năm ấy , tôi đã lật sang một trang hoàn toàn mới cho tình yêu của đời mình .

Rất lâu về sau , tôi hỏi Sầm Nhạc rằng anh thích tôi từ khi nào.

Câu trả lời của người đàn ông ấy nằm ngoài dự liệu của tôi :

"Ngày hôm đó anh đang ở trên du thuyền du ngoạn sông Seine, chiếc chìa khóa mà em ném xuống lại vừa vặn rơi ngay sát bên chân anh ."

Sau này khi tình cảm đã mặn nồng, tôi cũng từng cố ý giả vờ ghen tuông để hỏi Sầm Nhạc rằng mối tình tám năm sâu đậm kia , anh đã thực sự buông bỏ rồi sao ?

Anh ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, không một lời có cánh hời hợt, cũng không một lời dối lừa:

"Đã từng yêu sâu sắc. Nhưng nó giống như cơn mưa của London vậy , dù có mưa to đến mấy thì cũng có lúc phải tạnh."

"Anh đợi đến khi mưa tạnh rồi mới bước về phía em."

Anh nắm lấy bàn tay tôi , các đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn qua từng đốt ngón tay tôi :

"Bước về phía em với một trái tim hoàn toàn sạch sẽ, trống trải. Đây là lòng thành ý tối thiểu nhất mà anh có thể trao cho em."

Có lẽ trước khi gặp được nhau , chúng tôi đều đã từng phải dầm mình trong một trận mưa lạnh kéo dài suốt nhiều năm tháng.

Nhưng mưa rồi cũng sẽ tạnh, chúng ta cuối cùng cũng sẽ hong khô lại trái tim mình . Để rồi sau đó, mang một tâm hồn thanh thản, nhẹ nhõm nhất đi yêu người kế tiếp.

(Hoàn)

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...