Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Viên thị nhẫn nhục gánh hết mọi chuyện lên người , Thanh Nhiêu cũng không lấy làm lạ.
Sự việc đã phát triển đến mức này , nếu nhà họ Tề còn muốn cưới Bích Hà về, thì chỉ có thể giữ thể diện cho Bích Hà đến cùng.
Nhưng đồng thời, bọn họ cũng không dám tới gây sự với nàng.
Dù sao , bao năm qua, không biết đã có bao nhiêu thứ của Tề Hòa Thư rơi vào tay nàng.
Nếu thật sự bịa ra một lời nói dối vô căn cứ, bảo rằng hai người hoàn toàn không liên quan gì đến nhau , thì vẫn phải đề phòng nàng cá c.h.ế.t lưới rách.
Bởi vậy mới nói rằng trước đây Tề Thành từng ngầm nhắc chuyện này với phụ thân hắn , vừa phủi sạch tội tư tướng thụ thụ của Tề Hòa Thư, vừa giải thích được vì sao nhà họ Trang lại phản ứng dữ dội như vậy .
Đã có bậc thang để bước xuống, thuận thế xuống là được .
Thế nhưng Bích Hà vẫn không cam lòng.
Nàng ta ghi hận chuyện bị Thanh Ngọc đ.á.n.h một trận, muốn ép Thanh Nhiêu cũng phải cúi đầu nhận lỗi .
Thanh Nhiêu và Thanh Ngọc ngồi trong trà phòng.
Cửa mở rộng.
Ngoài kia có không ít nha hoàn , bà t.ử thò đầu ngó nghiêng muốn nghe rõ mọi chuyện.
Thanh Nhiêu khẽ cong môi cười .
Nhưng trong mắt lại chẳng có lấy một tia ý cười .
“Nói ra thì chuyện này quả thật có quá nhiều hiểu lầm. Viên thẩm hiểu lầm ý của chủ t.ử, còn nhà chúng ta thì hiểu lầm sự trong sạch của tỷ tỷ Bích Hà.”
Nghe đến đây, trong mắt Linh Chi lóe lên vẻ đắc ý.
Nàng ta còn tưởng mình đã ép được Trang Thanh Nhiêu chịu nhún nhường.
Ai ngờ đối phương đột nhiên đổi giọng.
Ánh mắt sắc bén quét tới:
“ Nhưng chuyện hôm đó, bất cứ ai nhìn vào cũng phải hiểu lầm thôi.”
“Biểu muội của tỷ ấy là Thư Hinh, còn cô mẫu là Tăng bà t.ử. Hôm đó hai người ấy đều đi khắp nơi tung tin đồn về ta , nói rằng... ta đơn phương si mê?”
“Chỉ là không biết , tin tức của hai người họ từ đâu mà có ?” Sắc mặt Linh Chi lập tức thay đổi.
Không dám nói thêm nửa lời. Nàng ta vốn nghĩ hôm đó Thanh Nhiêu đã ngất đi , chắc hẳn không biết chuyện bên ngoài.
Cho nên mới nhận lời Bích Hà tới đây giẫm thêm một cước, giúp nàng ta lấy lại chút thể diện.
Ai ngờ Trang Thanh Nhiêu trông thì yếu đuối bệnh tật chưa khỏi hẳn, vậy mà lại biết rõ cả chuyện bọn họ bỏ tiền ra phát tán lời đồn. Nếu những lời này truyền tới tai phu nhân... E rằng phu nhân lại càng nổi giận với Bích Hà hơn.
“Ai mà biết được chứ. Hai người đó vốn miệng lưỡi nhiều chuyện, cũng chẳng biết nghe mấy lời vu oan từ đâu .”
Linh Chi lập tức đổi sắc mặt. Nàng ta tỏ vẻ áy náy:
“Vốn dĩ tỷ tỷ Bích Hà cũng là người bị liên lụy, chịu tai bay vạ gió mà thôi. Thanh Nhiêu tỷ tỷ rộng lượng, xin đừng chấp nhặt với bọn họ.”
Nói rồi nghiến răng tháo một cây trâm bạc trên đầu xuống làm quà nhận lỗi .
“Hôm nay là muội nói sai. Tỷ tỷ đừng để trong lòng.”
“Ở trước mặt ta nói sai cũng chẳng sao .” Thanh Nhiêu cười như không cười .
“ Nhưng trước mặt phu nhân, vẫn nên cẩn thận hầu hạ thì hơn.” Nói xong, nàng nâng chén trà lên nhấp một ngụm.
Linh Chi chỉ có thể xám xịt rời đi . Thanh Ngọc vì nàng mà công khai đ.á.n.h Bích Hà. Dù sao cũng có phần nóng nảy.
Cho nên vừa tỉnh táo lại , Thanh Nhiêu đã sai người đi điều tra ngọn nguồn sự việc để giúp tỷ tỷ chuẩn bị đường lui.
Đám phụ nhân lắm chuyện kia có thể trong thời gian ngắn truyền tin khắp phủ. Đã làm chuyện ấy , sao có thể không để lại dấu vết?
Những thứ nàng nắm trong tay vốn chỉ để đề phòng bất trắc. Không ngờ Bích Hà thật sự dám tới tận cửa đổi trắng thay đen.
Nhà họ Trang bọn họ... Không có ai là tượng đất để người ta tùy ý nhào nặn. Bích Hà muốn nàng nuốt cục tức này vào bụng. Quả thật là tính sai rồi .
Không lâu sau khi nhà họ Tề tới cầu kiến, hôn sự vốn bị đình trệ giữa hai nhà lại được đưa trở lại Chương trình nghị sự.
Thanh Ngọc nghe tin thì khinh bỉ nhổ một bãi.
“Đêm động phòng hoa chúc, chưa biết chừng vết thương trên người Tề Hòa Thư còn chưa lành hẳn ấy chứ. Gấp gáp như vậy cũng không sợ người ta cười cho!”
Thanh Nhiêu nhìn tỷ tỷ, không biết nên khóc hay nên cười . Chuyện Trịnh An trùm bao tải đ.á.n.h Tề Hòa Thư nàng đương nhiên đã biết . Chỉ là không ngờ hắn đ.á.n.h nặng đến vậy .
Nàng hỏi: “Mấy hôm họ vào phủ, không ai phát hiện ra sao ?”
“Nhà
hắn
sĩ diện như thế,
sao
chịu
nói
mình
bị
đ.
á.n.h vì
làm
chuyện trái lương tâm?”
Thanh Ngọc đắc ý đáp: “Đi đứng khập khiễng thì chỉ bảo là lỡ ngã một trận thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuat-lam-thiep/chuong-24-chuong-24.html.]
“Dù sao Trịnh An cũng tránh mặt, cổ và tay. Người ngoài nhìn không dễ phát hiện đâu .”
Thanh Nhiêu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không để lại chứng cứ rõ ràng thì không sợ người khác lần theo manh mối. Thanh Ngọc vừa nói vừa quan sát thần sắc của muội muội .
Thấy nàng thật sự chẳng quan tâm đến sống c.h.ế.t hay thương tích của tên phụ bạc kia , lúc này mới hoàn toàn yên tâm.
Điều nàng sợ nhất là Thanh Nhiêu ngoài mặt bình thản nhưng trong lòng vẫn không buông được .
Nếu đến lúc hai người kia thành thân lại gây ra chuyện gì... Thì thật sự khó mà thu dọn.
May mà muội muội nàng vẫn là muội muội nàng. Trước sau như một. Ra tay dứt khoát, c.h.é.m đứt mọi dây dưa.
Thực ra Thanh Nhiêu cũng đang nghĩ tới chuyện cắt đứt hoàn toàn . Bao năm qua, nàng và Tề Hòa Thư thật ra chưa từng vượt quá giới hạn. Ngay cả quà tặng cũng luôn có qua có lại , giá trị tương đương.
Món quý giá nhất có lẽ chính là cây trâm mà trước đó không lâu Tề Hòa Thư tặng nàng.
Nhưng hôm ấy nàng vui quá. Không để ý mà cài luôn nó vào tóc rồi đi vào viện. Đã có vài nha hoàn nhìn thấy.
Nếu bây giờ đem trả lại , trong mắt người ngoài còn không biết sẽ bị nói thành chuyện gì.
Suy nghĩ một hồi. Nàng lấy từ tiền riêng của mình một thỏi bạc mười lượng.
Nhân lúc rảnh rỗi, nhờ Liêu Ngũ Lang người bán hàng rong thường ghé phủ mang tới cho Tề Hòa Thư.
Liêu Ngũ Lang nhìn thấy thỏi bạc lớn như vậy thì vô cùng kinh ngạc.
Chừng ấy bạc đủ cho gia đình ba người nhà hắn tiêu dùng cả năm, còn là kiểu sống khá dư dả.
Trong lòng hắn càng cảm kích vì Thanh Nhiêu tin tưởng mình như vậy . Liền vui vẻ nhận lời.
Thấy vẻ mặt ấy , Thanh Nhiêu khẽ mỉm cười . Liêu Ngũ Lang là người có tên trong sổ sách quan phủ.
Nhờ vậy hắn mới có thể ngày ngày vào khu nhà quyền quý buôn bán.
Nếu vì mười lượng bạc mà mạo hiểm, đ.á.n.h mất nguồn lợi lâu dài này thì thật không đáng.
Huống hồ chạy được hòa thượng cũng chẳng chạy được miếu. Nàng còn biết rõ nhà hắn ở đâu . Nếu hắn thật sự nổi lòng tham thì chẳng khác nào bỏ mặc cả gia đình mình . Điều đó hoàn toàn không phù hợp với tính cách thường ngày của hắn . Dùng người thì không nghi. Nghi người thì không dùng.
Nhờ người giúp việc, nàng cũng đưa thêm năm mươi văn tiền làm phí đi đường.
Hai bên đều quang minh chính đại. Liêu Ngũ Lang vui vẻ nhận lấy.
Cùng với bạc, nàng còn gửi một câu nhắn. “Từ nay về sau , đôi bên không ai nợ ai.”
Tiểu Yêu
Khiến Tề Hòa Thư một lòng một dạ với mình , quả thật có phần tính toán.
Nhưng nàng cũng từng giúp hắn rất nhiều. Trong tàng thư lâu của phủ họ Trần có không ít bản sách quý giá.
Nhờ sự thuận tiện từ tỷ tỷ, nàng từng lén chép giúp hắn vài cuốn rồi đưa ra ngoài.
Đi đến ngày hôm nay. Nàng tự hỏi lòng mình không hổ thẹn. Người có lỗi ... Là hắn .
Trong phủ họ Trần. Bệnh của Đại phu nhân dần khỏi hẳn. Mọi chuyện cũng từ từ trở lại yên bình.
Ai ngờ một buổi sáng nọ. Trong chính viện, Đại phu nhân và Đại lão gia lại đột nhiên cãi nhau một trận lớn.
Không ai biết họ cãi nhau vì chuyện gì. Ngay cả đại nha hoàn thân cận nhất cũng không rõ.
Chỉ biết chiếc vòng ngọc phỉ thúy mà Đại phu nhân yêu thích nhất đã bị bà đập xuống bàn vỡ thành mấy đoạn.
Tứ cô nương đang ăn sáng. Mới dùng được một bát cháo ý dĩ kê vàng. Nghe tin liền đặt đũa xuống ngay.
“Ta tới xem thử. Các ngươi không cần theo.”
Đại phu nhân và Đại lão gia thường xuyên tranh cãi vặt. Nhưng cãi tới mức này thì rất hiếm.
Thanh Nhiêu nghĩ tới những việc gần đây Đại phu nhân đang sốt sắng lo liệu.
Không khỏi đoán có lẽ là vì hôn sự của Tứ cô nương mà hai người bất đồng ý kiến.
Nếu là vậy . Tứ cô nương da mặt mỏng, không muốn để bọn họ nghe được cũng là chuyện bình thường.
Vì thế Thanh Nhiêu chỉ cười đáp một tiếng. Không quá để tâm. Trong lòng nàng đang nghĩ chuyện của chính mình .
Sau vụ Tề Hòa Thư, thanh danh của nàng ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. E rằng trong một thời gian ngắn rất khó tìm được phu quân thích hợp.
Mà thành thân thì sao ? Nếu hai người vẫn mang thân phận nô tịch, tương lai cũng chẳng có gì đáng trông đợi.
Chỉ là... Con đường nhà họ Tề đã đứt. Muốn thực hiện nguyện vọng của mình . Lại càng khó khăn muôn phần.
---------------------------------------------------------
Chaporia
Bình Luận (0)