Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong mắt nàng, thà hôm nay tùy tiện gả cho một tiểu tư nào đó còn hơn bị đột ngột đưa tới phủ Tương Châu như thế này .
Nàng quỳ dưới đất dập đầu, tư thế cung kính, nhưng lọt vào tai Đại phu nhân lại mang vài phần ý vị nô bộc lấn át chủ nhân.
Hầu hạ lão gia ở ngoại viện thì sao ? Từng hầu hạ lão phu nhân thì sao ?
Nô tài có thể diện đến đâu cũng vẫn chỉ là nô tài. Chủ t.ử đã có lệnh, chỉ có phần tuân theo.
Trong lòng bà ta cười lạnh, ngoài mặt lại ôn hòa:
" Ta hiểu lòng hiếu thuận của ngươi. Cứ yên tâm, cả nhà các ngươi đều làm việc trong phủ, từ trước đến nay vẫn luôn thành thật bổn phận. Chờ ngươi đi rồi , ta tự nhiên sẽ chiếu cố cha mẹ và tỷ tỷ ngươi thật tốt . Nói ra thì cha ngươi tuổi cũng đã lớn, làm việc ở thư phòng ngoại viện khó tránh khỏi vất vả. Nếu ngươi thương ông ấy , chi bằng tháng sau ta đổi cho ông ấy một chức vụ nhàn hạ hơn, cũng tiện dưỡng thân ?"
Đại phu nhân nhìn nàng.
Lần này , bà ta hoàn toàn không có ý định bảo nàng đứng dậy.
Nhìn bộ dạng của nàng, chẳng khác nào đang nhìn một con kiến nhỏ bị dồn đến đường cùng.
Thanh Nhiêu chỉ cảm thấy m.á.u huyết toàn thân đều đông cứng.
Đại phu nhân nhà họ Trần đâu phải chỉ là một phụ nhân nội trạch.
Bà xuất thân thế gia, bất kể dung mạo hay phẩm hạnh ra sao cũng luôn được phu quân kính trọng.
Chính vì vậy , Tề Thành quanh năm bôn ba bên ngoài mới chỉ vì một câu nói của bà mà bị cách chức chưởng quỹ, buộc phải đưa cả gia quyến vào phủ lấy lòng nịnh bợ.
Ngay cả gia nhân cũ đã được giải nô tịch còn như vậy .
Huống hồ người nhà họ Trang, văn tự bán thân vẫn nằm trong tay bà ta , trong mắt bà lại càng chẳng đáng giá nhắc tới.
Nhắc đến Trang quản sự không phải vì có lòng tốt .
Mà là đang gõ đầu cảnh cáo nàng.
Những ân tình cũ mà nàng từng cho là quan trọng, đối với đương gia chủ mẫu nhà họ Trần chẳng đủ để khiến bà ta kiêng dè dù chỉ một chút.
Tiểu Yêu
Thậm chí chỉ cần bà ta muốn , cho dù ngày mai trong phủ âm thầm mất đi cả một phòng người , cũng sẽ chẳng ai dám bàn tán.
Đầu lưỡi Thanh Nhiêu đắng chát.
Chút hy vọng còn sót lại trong lòng như bị nước tuyết dội tắt.
Hồi lâu sau , nàng áp trán xuống đất, cổ họng nghẹn lại , khó nhọc thốt ra :
" Nô tỳ... tuân mệnh."
Trên mặt Thẩm thị lúc ấy mới hiện lên vài phần ý cười .
Một lúc thì nói sẽ mời tú nương vào phủ may cho Thanh Nhiêu mấy bộ y phục mới.
Một lúc lại ban thưởng gấm vóc, trang sức và bạc trắng.
Thanh Nhiêu cúi đầu đứng đó, giống như một con rối tinh xảo, nhất cử nhất động đều do người khác điều khiển.
Chỉ là lúc ôm phần thưởng chuẩn bị lui xuống, nàng bỗng hỏi:
" Ban nãy nô tỳ quên hỏi phu nhân. Không biết tân chủ mẫu của Quốc Công phủ đã định là ai rồi ?
Đêm tối mênh mang. Thanh Nhiêu xách một chiếc đèn l.ồ.ng đỏ, bước chân lảo đảo đi vào viện Cửu Như.
Bà t.ử giữ cổng thấy sắc mặt nàng trắng bệch, vội vàng đỡ lấy:
" Ôi trời, Trang quản sự sao thế này ? Sắc mặt khó coi quá!"
Thanh Nhiêu chỉ chăm chú nhìn ánh đèn leo lét trong phòng, hỏi:
" Cô nương vẫn chưa nghỉ sao ?"
"Từ chỗ phu nhân trở về đã khóc một trận. Dọa mấy cô nương trong phòng tối nay cơm cũng chẳng dám ăn được mấy miếng. Nói mới nhớ, ban nãy cô nương còn hỏi đến quản sự đấy."
Thanh Nhiêu không đáp, đi thẳng vào trong. Trong phòng thắp một đôi nến.
Hồng Tương quay lưng về phía cửa, đang cầm quả trứng gà nóng lăn lên mí mắt cho Tứ cô nương.
" Chiều nay cô nương khóc dữ như vậy , ngày mai mắt sưng lên thì gặp khách chẳng phải thất lễ sao ?"
"Nếu thất lễ, chi bằng
không
gặp nữa.
"
Giọng Tứ cô nương hơi căng thẳng, dường như mang theo địch ý với vị khách ngày mai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thuat-lam-thiep/chuong-27-chuong-27.html.]
Nghe vậy là biết nàng đã biết thân phận người sắp tới. Thanh Nhiêu đặt đèn l.ồ.ng lên giá rồi dập tắt.
Nghe tiếng động, chủ tớ hai người mới phát hiện nàng đến.
Chưa kịp nói gì, Thanh Nhiêu đã quen tay nhận lấy quả trứng từ tay Hồng Tương:
" Để ta làm ."
Hồng Tương ngẩn người . Hiểu ra nàng có chuyện muốn nói riêng với cô nương, lại nhìn cô nương một cái rồi mới khom người lui ra , đóng cửa phòng lại .
" Tay ngươi sao lạnh thế này ?"
Đầu ngón tay lạnh buốt chạm vào má Tứ cô nương khiến nàng vô thức co người lại .
Tiếp đó nàng trách yêu, xỏ giày bước xuống giường, cầm áo choàng của mình khoác lên người Thanh Nhiêu.
"Mau sưởi ấm đi ."
Chiếc áo choàng gấm hoa văn lưu vân vạn tự quý giá biết bao.
Vậy mà nàng cứ thế khoác lên người một nha hoàn như Thanh Nhiêu, chẳng hề kiêng kỵ, tựa như hai người thật sự là tỷ muội ruột thịt.
Thanh Nhiêu từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh Tứ cô nương.
Những phần thưởng nhận được , những ân sủng được hưởng đều là nhiều nhất trong đám tiểu nha hoàn cùng lứa.
Bởi vậy , cho dù nàng có những tính toán riêng về hôn sự, nàng cũng chưa từng để người ngoài ảnh hưởng tới lợi ích của Tứ cô nương.
Nếu nói đến tình nghĩa chủ tớ, nàng tự thấy mình đã tận tâm tận lực.
Chính vì vậy , lúc này bàn tay nàng siết c.h.ặ.t góc áo choàng, giọng chậm rãi mà bình tĩnh:
"Cô nương, hôm nay phu nhân gọi nô tỳ tới, bảo nô tỳ sang Quốc Công phủ làm thông phòng cho Đại cô gia."
Nàng kể lại một cách thẳng thắn, không giấu giếm điều gì. Đại phu nhân không trả lời câu hỏi của nàng. Nhưng không trả lời cũng đã đủ nói lên tất cả.
Nàng bị đưa tới Quốc Công phủ không chỉ để chia bớt sủng ái của Phương di nương. Không chỉ để mạng sống của tiểu công t.ử có thêm một tầng bảo đảm.
Quan trọng hơn, nàng còn phải giúp giữ vững sủng ái cho vị Quốc Công phu nhân kế thất trong tương lai.
Mà vị kế thất ấy ... Chính là Tứ cô nương.
Chỉ có Tứ cô nương mới khiến Đại phu nhân cam tâm tình nguyện bày mưu tính kế với một hạ nhân như nàng mà không thấy mất mặt.
Cũng chỉ có Trang Thanh Nhiêu mới đủ tư cách trở thành tai mắt và tâm phúc được cài sẵn trong Quốc Công phủ cho Tứ cô nương.
Ngày sau sẽ một lòng trung thành, thay nàng ấy mưu tính lợi ích.
Nhưng Thanh Nhiêu chỉ muốn biết một điều.
Việc đưa nàng vào Quốc Công phủ là do Đại phu nhân vì thương con gái mà tự quyết.
Hay là Tứ cô nương vì lợi ích của bản thân mà ngầm đồng ý, thậm chí còn thúc đẩy chuyện này ?
Nếu là nha hoàn bình thường, có lẽ sẽ vui mừng khôn xiết vì có cơ hội một bước lên mây.
Nhưng Tứ cô nương luôn biết rõ chí hướng của nàng. Luôn biết nàng không muốn làm nô, cũng không muốn làm thiếp .
Điều nàng muốn chỉ là một thân tự do. Nói xong, Thanh Nhiêu ngẩng đầu nhìn Tứ cô nương đang ngồi nghiêng trên giường, không bỏ sót bất cứ biểu cảm nào trên mặt nàng.
Nhưng Tứ cô nương chỉ ngây người nhìn nàng. Ngay sau đó sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Nàng đẩy tay Thanh Nhiêu ra , khoác áo ngoài rồi xỏ giày chạy ra ngoài.
Hành động bốc đồng ấy khiến trái tim treo lơ lửng của Thanh Nhiêu dần hạ xuống.
Nàng vội cản lại :
" Cô nương định đi đâu ?"
" Ta đi nói với mẫu thân ! Sao có thể như vậy được ? Ta không cần bà ấy tính toán cho ta kiểu này ! Cha đã chọn cho ta một cái hố lửa như thế vì tiền đồ gia tộc, hy sinh cả đời ta như vậy là đủ rồi . Cớ gì còn phải kéo thêm ngươi vào ?"
---------------------------------------------------------
Chaporia
Bình Luận (0)