Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Thi Thi, tôi biết tôi không nên phá hoại hôn nhân của anh trai cô. Nhưng tôi thực sự rất yêu anh ấy . Cô giúp tôi một lần nữa, được không ?”
Tôi liếc mắt xuống túi quần cô ta , nơi lộ ra một túi m.á.u.
“Giúp chuyện gì?”
Cô ta nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy mong chờ.
“Cô giúp tôi thử xem anh trai cô còn tình cảm với tôi không , được không ? Nếu anh ấy thực sự không còn yêu tôi , tôi sẽ bỏ đứa bé, từ nay về sau không bao giờ làm phiền anh ấy nữa.”
Tôi gật đầu.
“Được thôi.”
Mắt cô ta sáng lên, lập tức đưa cho tôi một cây gậy đã chuẩn bị sẵn.
“Thi Thi, cô đừng có làm như lần trước , chỉ đ.á.n.h nhẹ một cái thôi. Phải đ.á.n.h thật một chút.”
Tôi giả vờ khó xử.
“Lỡ như tôi đ.á.n.h cô bị thương thì sao ?”
“Không sao đâu , cô cứ đ.á.n.h vào chỗ nào nhiều thịt là được . Yên tâm đi , dù cô có lỡ tay đ.á.n.h mạnh quá, tôi cũng sẽ không trách cô đâu .”
Tôi chờ chính câu này của cô ta .
Tôi vẫn tỏ vẻ khó xử.
“Em thực sự không ra tay được . Hay là chị quay lưng lại đi ? Như vậy em không nhìn thấy mặt chị, sẽ dễ ra tay hơn.”
Lúc này , Phan Liên Liên chỉ thiếu mỗi người đ.á.n.h cô ta một trận để có cái gọi là “sảy thai”.
Cô ta không kén chọn nữa, vội vàng quay lưng lại .
“Được, được , tôi quay đi ! Mau đ.á.n.h đi !”
Cô ta gấp gáp như vậy , chắc chắn là biết anh tôi đang ở gần đây.
Tôi liếc nhìn xung quanh, quả nhiên thấy anh tôi và chị dâu đang đứng ở góc đường đối diện.
Chị dâu tham lam nhìn quầy bán xúc xích nướng ven đường và quầy trà sữa gần đó.
Tôi thấy chị ấy chỉ vừa nhấp một ngụm trà sữa đã bị anh tôi giật lấy, quăng thẳng vào thùng rác.
Chậc.
Đúng là đồ hoang phí.
Chị dâu ba miếng đã chén sạch cây xúc xích, sau đó mỉm cười nhìn anh tôi .
Anh tôi không chỉ không giận, mà còn cưng chiều véo má chị ấy .
Được rồi , xem ra tôi lại vô tình lạc vào cảnh phát cẩu lương rồi .
Phan Liên Liên lại thúc giục.
“Sao cô còn chưa ra tay?”
“Được rồi , được rồi , em đ.á.n.h đây!”
Tôi liếc nhìn lần nữa.
Anh tôi đã nắm tay chị dâu bước qua đường.
Tôi khởi động cổ tay một chút, sau đó vung gậy nện thẳng vào túi quần của cô ta .
Có lẽ cú đ.á.n.h này đã kích thích điều gì đó trong tôi .
Những ký ức mà tôi cố tình lãng quên từ kiếp trước bỗng dưng tràn về như vỡ đê.
9
Đời trước , sau khi anh tôi và chị dâu ly hôn, cả nhà tôi tìm đủ cách để gặp chị dâu giải thích nhưng đều bị từ chối.
Anh tôi vốn đã tinh thần bất ổn , cha mẹ của Phan Liên Liên lại còn cầm loa đi khắp nơi rêu rao rằng anh làm cô ta m.a.n.g t.h.a.i nhưng không chịu nhận con.
Khiến tình trạng của anh càng tệ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/kiep-nay-tra-xanh-dung-hong-pha-nat-gia-dinh-toi/chuong-4.html.]
Thậm chí, khi tôi đang ở bệnh viện chăm sóc ba mẹ bị bệnh, cô ta còn lén lút lấy sổ hộ khẩu nhà tôi , ép anh tôi đi đăng ký kết hôn.
Lo hậu sự cho ba mẹ , tôi đã kiệt sức.
Khi lê lết trở về nhà, tôi thấy trong nhà không chỉ có Phan Liên Liên, mà còn có mấy gã đàn ông to con.
Tôi quay người định bỏ chạy, nhưng đã muộn.
Bọn họ giữ c.h.ặ.t tôi , đổ vào miệng tôi thứ gì đó.
Ngay lập tức, tôi mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại , tôi phát hiện mình bị nhốt trong một căn hầm ẩm ướt tối tăm.
Rồi sau đó… tôi bị nhốt trong l.ồ.ng sắt, bị treo lơ lửng giữa không trung, bị ném lên sân khấu như một món hàng để người ta chọn lựa…
Tôi siết c.h.ặ.t cây gậy, từng cú đ.á.n.h giáng xuống người Phan Liên Liên.
Mỗi cú đ.á.n.h đều dùng hết sức.
“Thi Thi! Thi Thi, dừng lại ! Em không thể đ.á.n.h nữa, Thi Thi!”
Giọng anh tôi vang lên kéo tôi về thực tại.
Tôi chậm rãi nhìn xuống Phan Liên Liên.
Cô ta ôm đầu nằm co quắp dưới đất, mặt mày nhăn nhó vì đau đớn, quần bị thấm một mảng đỏ.
Cam Không Chua
Tôi ngay lập tức bình tĩnh lại .
Giả vờ hốt hoảng quăng gậy sang một bên, sau đó ôm lấy cô ta khóc lóc.
“Xin lỗi , xin lỗi ! Em đã nói là không dám mạnh tay rồi mà! Chị xem, em còn làm vỡ cả túi m.á.u của chị rồi kìa!”
Phan Liên Liên nghe vậy , dù đau cũng cố gắng phản bác.
“Túi m.á.u gì chứ? Không phải chính cô bảo sẽ đ.á.n.h cho tôi sảy t.h.a.i sao ?”
Đám người xung quanh nghe thấy tiếng la hét của cô ta , lập tức xúm lại chỉ trích tôi .
“Con bé này , còn nhỏ mà ra tay tàn nhẫn như vậy !”
Tôi ấm ức rút từ túi quần cô ta ra một túi m.á.u, giơ lên trước mặt mọi người .
“Mọi người không tin tôi sao ? Tôi vừa đ.á.n.h vỡ thứ này đây! Tôi không hề đ.á.n.h vào người chị ta . Nếu không tin, vậy thì đi bệnh viện giám định thương tích đi !”
Đời trước , tôi đã sống trong bóng tối quá lâu.
Tôi biết rõ phải đ.á.n.h vào đâu để vừa đau mà không để lại dấu vết.
Anh tôi và chị dâu cũng đồng tình với tôi .
“Chúng ta cùng đến bệnh viện làm giám định thương tích đi .”
Phan Liên Liên vốn chỉ muốn diễn vở kịch này cho anh tôi xem, mục đích là khiến anh ấy tin rằng chính tôi đã đ.á.n.h cô ta sảy thai.
Nhưng cô ta tính toán đủ đường, lại không tính đến tôi .
Cô ta không muốn đến bệnh viện, chỉ nằng nặc đòi về nhà để “tịnh dưỡng”.
Chúng tôi còn đang im lặng, thì một số người qua đường tỏ ra đầy chính nghĩa, nhanh ch.óng gọi xe cấp cứu đưa cô ta vào viện.
Miệng thì bảo:
“Không thể để chuyện này bị giấu giếm được !”
10
Ở bệnh viện, Phan Liên Liên sống không dễ chịu chút nào.
Cô ta làm loạn, bắt bác sĩ kiểm tra hết lần này đến lần khác.
Cô ta liên tục khẳng định rằng mình đã mang thai, nhưng vì tôi mà sảy thai.
Cô ta túm lấy bác sĩ, khóc lóc ầm ĩ như một kẻ điên.
Bác sĩ trẻ tuổi giữ nguyên gương mặt lạnh nhạt, thản nhiên nói :
Chaporia
Bình Luận (0)