Có người ngồi bên đường.
Có người đứng trong cửa sổ.
Có người lặng lẽ nhìn chúng tôi từ ngõ nhỏ.
Điều đáng sợ là càng nhìn họ lâu.
Tôi càng có cảm giác quen thuộc.
Giống như mình từng gặp họ.
Từng biết họ.
Từng nói chuyện với họ.
Nhưng lại không nhớ nổi là ai.
Anh ba đột nhiên dừng bước.
“Có thứ gì đó không đúng.”
Anh cả quay đầu.
“Sao?”
Anh ba chỉ vào quyển sổ.
“Tên sư phụ biến mất nhanh hơn.”
Tôi lập tức nhìn sang.
Quả nhiên.
Chữ “Tần Huyền Cơ” trên trang giấy đã nhạt đi gần một nửa.
Giống như bị nước rửa.
Sư phụ lại chẳng có vẻ gì lo lắng.
Ông chỉ nhìn tòa tháp.
“Càng tới gần trung tâm thành phố càng bị ảnh hưởng.”
“Chúng ta phải tăng tốc.”
Nhưng đúng lúc ấy.
Một tiếng chuông vang lên.
Đông.
Đông.
Đông.
Âm thanh rất nặng.
Phát ra từ tòa tháp đen.
Toàn bộ người không mặt trên đường đồng loạt dừng lại.
Sau đó.
Tất cả cùng quay đầu.
Nhìn về phía chúng tôi.
Hàng nghìn cơ thể.
Hàng nghìn khuôn mặt trống rỗng.
Đồng loạt quay đầu.
Cảnh tượng đó khiến da đầu tê dại.
Tiểu Hồ gầm thấp.
“Sắp có chuyện.”
Ngay khi câu nói vừa dứt.
Một người không mặt đứng gần nhất đột nhiên lao tới.
Tốc độ cực nhanh.
Không giống người.
Càng giống dã thú.
Ầm.
Anh cả đấm thẳng vào mặt nó.
Người không mặt văng xa mấy mét.
Nhưng lại bò dậy ngay lập tức.
Tiếp theo là người thứ hai.
Người thứ ba.
Người thứ tư.
Cả con phố như sống dậy.
Tất cả đều lao về phía chúng tôi.
Sư phụ lạnh giọng.
“Chạy!”
CHƯƠNG 9
Cả nhóm lao về phía tòa tháp đen.
Phía sau.
Hàng nghìn người không mặt đuổi theo.
Tiếng bước chân vang vọng khắp thành phố.
Ầm.
Ầm.
Ầm.
Giống như thủy triều màu xám đang dâng lên.
Anh cả bế tôi.
Tốc độ cực nhanh.
Anh ba vừa chạy vừa rắc chu sa.
Những ký hiệu đỏ hiện lên trên mặt đất.
Mỗi lần người không mặt giẫm lên.
Chúng sẽ chậm lại một chút.
Nhưng không đủ.
Số lượng quá nhiều.
Sư phụ đi cuối cùng.
Kiếm gỗ đào liên tục chém ra từng luồng sáng vàng.
Những người không mặt bị đánh tan thành sương.
Nhưng rất nhanh lại xuất hiện từ nơi khác.
Giống như không thể giết hết.
Tôi quay đầu nhìn.
Rồi đột nhiên phát hiện một chuyện.
“Chúng không muốn giết mình.”
Anh cả hỏi.
“Ý em là sao?”
Tôi chỉ về phía sau.
Những người không mặt không hề tấn công thật.
Chúng chỉ cố kéo chúng tôi lại.
Giống như muốn ngăn chúng tôi tới tòa tháp.
Sư phụ cũng nhận ra.
Ông lập tức biến sắc.
“Không phải chúng.”
“Có thứ khác.”
Ngay lúc ấy.
Một tiếng cười vang lên từ trên cao.
Tôi ngẩng đầu.
Một bóng người đang đứng trên nóc nhà.
Mặc trường bào trắng.
Đeo mặt nạ vàng.
Không có khí tức.
Không có âm khí.
Không giống người sống.
Cũng không giống quỷ.
Hắn nhìn chúng tôi.
Rồi chậm rãi giơ tay.
Chỉ về phía tòa tháp.
“Không được lên.”
Giọng nói rất quen.
Tôi giật mình.
Bởi vì đó là giọng của Tần Thủ Nghiệp.
Nhưng không hoàn toàn giống.
Giống trẻ hơn.
Lạnh hơn.
Anh ba lập tức nói.
“Là ký ức!”
“Đó không phải người thật!”
Bóng người trên mái nhà cười.
“Thông minh.”
“Đáng tiếc.”
“Thông minh nhất thường chết sớm.”
Ngay khoảnh khắc hắn nói xong.
Toàn bộ thành phố rung chuyển.
Mặt đất nứt ra.
Từ dưới lòng đất.
Những bàn tay trắng bệch thò lên.
Hàng trăm.
Hàng nghìn.
Giống như có vô số người đang cố bò ra khỏi đất.
Tiểu Hồ hét lên.
“Là người bị quên!”
Tôi nhìn những cánh tay ấy.
Đột nhiên thấy một thứ.
Một chiếc vòng tay đỏ.
Rất quen.
Cực kỳ quen.
Tôi nhớ rồi.
Người giúp việc mất tích luôn đeo chiếc vòng đó.
“Là cô ấy!”
Tôi chạy tới.
Anh cả muốn giữ lại nhưng không kịp.
Tôi chạm vào cánh tay đang thò lên khỏi đất.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Một luồng ký ức tràn vào đầu.
Tôi nhìn thấy một cô gái trẻ.
Tên là…
Tên là…
Tên là…
“Lan!”
Tôi bật thốt.
Ầm.
Toàn bộ mặt đất rung chuyển.
Người phụ nữ từ dưới đất ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt vốn trống rỗng bắt đầu xuất hiện ngũ quan.
Mắt.
Mũi.
Miệng.
Tên của cô ấy trở lại.
Tồn tại của cô ấy trở lại.
Cô gái bật khóc.
“Tôi nhớ rồi…”
“Tôi tên Lan…”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Toàn bộ thành phố vang lên một tiếng gầm giận dữ.
CHƯƠNG 10
Tiếng gầm vang lên từ đỉnh tháp.
Chaporia
Bình Luận (0)