20px

“Tôi đang đợi bạn.”

“Với lại anh làm tôi đau rồi.”

Ánh mắt Thẩm Vọng rơi xuống cổ tay tôi.

Trên đó đã xuất hiện mấy vết đỏ do anh nắm quá mạnh.

Đúng lúc có người bên cạnh gọi anh qua cắt bánh sinh nhật và ước nguyện.

Thẩm Vọng buông tay.

Mỉm cười lịch thiệp.

“Xin lỗi.”

Đợi Thẩm Vọng rời đi.

Tôi mới nhớ ra phải hít thở.

Tôi nâng ly rượu lên uống cạn một hơi.

Mới xua tan được nỗi bất an vừa rồi.

Đinh một tiếng.

Giang Thanh Đường gọi điện cho tôi.

“Cái hệ thống chó má này vừa bắt tôi đi làm nhiệm vụ.”

“Cô ở một mình không sao chứ?”

Tôi nhìn thời gian.

Đã hơi muộn rồi.

Lúc ra ngoài tôi quên đổ thêm thức ăn vào bát cho chó.

“Không sao.”

“Nhưng tôi phải về rồi.”

“Ở nhà còn có một cái miệng đang chờ tôi về nấu cơm nữa.”

Sau khi cúp máy với Giang Thanh Đường.

Tôi luôn cảm thấy sau lưng có một ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn mình.

Nhưng quay đầu lại thì chẳng thấy gì.

Chỉ nghĩ là bản thân suy nghĩ quá nhiều.

Tôi gọi xe trên điện thoại.

Sau khi lên xe.

Tầm nhìn càng lúc càng lắc lư.

Mí mắt càng lúc càng nặng.

Cho đến khi nhận ra cơn buồn ngủ này không bình thường.

Người đàn ông ngồi ở ghế lái nhìn tôi một cái.

Đôi mắt lạnh lùng sắc bén đó khiến tôi khó khăn lắm mới thốt ra được hai chữ.

“Thẩm Vọng…”

Thủ đoạn giống hệt cách năm đó tôi giam cầm anh.

Anh cười lạnh.

“Cố Chi.”

“Cô giỏi lắm.”

“Mới một năm mà trong nhà đã nhốt thêm người khác rồi.

Tôi: …

Không chống nổi tác dụng của thuốc.

Tôi từ từ nhắm mắt lại.

Lần nữa mở mắt ra.

Trước mắt tối đen như mực.

Sợ đến mức tôi tưởng Thẩm Vọng đã móc mắt mình rồi.

“Thẩm Vọng?”

Ngón tay thon dài nâng miếng bịt mắt lên.

Đợi tôi thích nghi với ánh sáng trong phòng.

Thẩm Vọng mới buông tay.

Tôi nhìn sợi xích bạc tinh xảo trên cổ tay.

Chiếc giường lớn mềm mại.

Camera giám sát cao cấp trên trần nhà…

Và đôi bàn tay khớp xương rõ ràng đang bò dần lên cổ tôi.

Tôi lùi về sau.

Kéo giãn khoảng cách với anh.

Trong lòng thầm nghĩ:

“Đại ca, đừng giết tôi.”

Nhưng Thẩm Vọng đột ngột kéo mạnh sợi xích bạc buộc ở cổ chân tôi.

Tôi bị kéo thẳng xuống dưới người anh.

Cảnh tượng này khiến tôi nhớ tới lúc mình từng giam cầm Thẩm Vọng.

Khi đó tôi ở phía trên.

Đóng vai một kẻ điên.

Mà bây giờ.

Kẻ điên ấy lại trở thành Thẩm Vọng.

“ Cố Chi.”

“Em có biết giam cầm phải chơi như thế nào không?”

“Để tôi dạy em.”

08

Sau khi két sắt được mở ra, tiền mặt cùng thẻ ngân hàng phủ kín giường như những bông tuyết rơi xuống.

Không biết còn nhiều hơn khoản bồi thường hệ thống cho tôi gấp bao nhiêu lần.

Trong lúc tôi đang kinh ngạc, cổ chợt cảm thấy lạnh đi.

Anh đeo lên cổ tôi một sợi dây chuyền đắt giá, ghé sát bên tai tôi nói:

“Đầu tiên, phải có thật nhiều thật nhiều tiền.”

Khi tôi còn đang ngẩn người nhìn đống tiền đầy đất, Thẩm Vọng lại ôm tôi càng lúc càng chặt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...