Sau khi cúp máy. Tôi thấy sắc mặt Chu Thần thay đổi liên tục. Cuối cùng đột nhiên bình tĩnh lại. Trở nên dịu dàng và điềm đạm như vẻ ngoài thường thấy.
Anh cười với tôi: “Không sao, đi thôi. Sớm muộn gì cũng phải đối mặt, những chuyện em muốn biết, cảnh sát sẽ nói cho em biết. Làm rõ sớm thì em mới có thể yên tâm được.”
Tôi cẩn thận cất tờ biên lai đi.
Chu Thần bước tới, lấy áo khoác từ bên cạnh khoác lên người tôi.
“Anh đi lấy xe, em ra cửa bãi đỗ xe đợi anh.”
Nói xong. Anh cầm áo khoác rồi mở cửa đi ra ngoài.
Đến khi tôi ra tới cửa bãi đỗ xe. Chu Thần đã ở đó đợi sẵn.
Tôi rảo bước chạy tới. Chuẩn bị mở cửa xe để vào.
Nhưng đúng lúc này. Điện thoại tôi nhận được một tin nhắn lạ. Chỉ vỏn vẹn bốn chữ: [Cẩn thận Chu Thần.]
Cùng lúc đó, Chu Thần cũng khẽ thúc giục trong xe: “Mau lên đi, phía sau có xe sắp ra rồi.”
Trong chốc lát. Tôi không biết nên tin ai.
Một bên là tin nhắn từ người hoàn toàn xa lạ. Tôi sợ hãi vì người đó có thể nắm chính x/ác số điện thoại của mình.
Bên kia là người chồng đã chung sống sớm tối suốt 6 năm, nhưng hành vi gần đây của anh lại rất kỳ lạ.
“Bíp.”
Phía sau quả nhiên có một chiếc xe đi tới, còn bấm còi thúc giục tôi mau lên xe.
Chu Thần cũng thò đầu ra, nhỏ giọng gọi tôi: “Lên xe đi.”
Không còn cách nào khác, tôi đành mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.
Chẳng mấy chốc. Xe bắt đầu lăn bánh.
Tôi lặng lẽ liếc nhìn trong xe. Phát hiện ở ghế sau có một chiếc hộp mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Có chút cũ kỹ. Giống như chưa từng được lau chùi. Ở các góc cạnh còn thấm đẫm vài vệt màu nâu sẫm.
Quay đầu lại. Tôi phát hiện Chu Thần đang nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Sau khi ánh mắt chạm nhau. Anh không chút dấu vết liền dời tầm mắt đi chỗ khác.
Tôi hơi sợ. Cẩn thận quan sát môi trường xung quanh đang lướt qua.
Sau khi x/ác nhận đây không phải là đường đến đồn cảnh sát.
Tôi quay sang nhìn Chu Thần, dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật nhắc nhở anh: “Hình như chúng ta đi nhầm đường rồi?”
Chu Thần nhìn thẳng vào con đường phía trước. Không hề có chút hoảng lo/ạn nào. Chỉ khẽ cười: “Đường chính giờ này hơi tắc. Anh đưa em đi đường vòng một chút.”
“Sao nào, sợ anh b/án em à?”
Tôi nhìn thời gian. Đã hơn 8 giờ tối. Đúng là cuối giờ cao điểm tan tầm. Đường lớn đúng là sẽ hơi tắc. Nhưng không hiểu sao. Tôi luôn cảm thấy đây không phải là đường đến đồn cảnh sát.
Trên đường đi. Tôi vừa nghĩ đến câu chuyện chị Lý kể. Nghĩ đến người chị dâu cuối cùng bị th/iêu đến mức không nhận ra hình dạng. Vừa ghi nhớ những cột mốc lộ trình dễ thấy. Đồng thời không chút dấu vết soạn sẵn một tin nhắn báo án. Luôn trong tư thế sẵn sàng gửi đi.
Chỉ là ngoài dự đoán. Chúng tôi thực sự đã đến đồn cảnh sát nơi tôi báo án buổi chiều.
Chu Thần đỗ xe xong. Bước tới nắm ch/ặt tay tôi: “Đừng sợ, có anh đây rồi.”
Anh vẫn cười một cách tao nhã, không hề có chút hoảng hốt nào.
Khi đi, tôi nhắc Chu Thần: “Trong xe còn cái hộp chưa lấy.”
Tôi cảm nhận được tay Chu Thần khựng lại một chút.
Anh quay đầu nhìn tôi, giọng trầm xuống: “Em quan sát kỹ thật đấy. Đó là món đồ cũ chuẩn bị mang đến cho mẹ anh. Trước đây cứ để ở cốp sau, quên mất chưa đưa cho bà. Vừa rồi nhớ ra nên tiện đường mang qua cho bà luôn.”
Tôi nghi hoặc: “Đồ cũ gì cơ?”
Chu Thần không trả lời, chỉ chỉ tay về phía cửa đồn cảnh sát: “Vào thôi.”
Trong phòng thẩm vấn.
Viên cảnh sát tiếp nhận nhìn tôi. Rồi lại nhìn Chu Thần. Sau đó mới bắt đầu lật mở hồ sơ trong tay: “Chu Thần, tôi nhớ cậu có một người em gái thì phải.”
“Hình như tên là… Cố Miêu?”
Chu Thần có em gái? Tôi chưa từng nghe anh nhắc đến. Ngay cả mẹ chồng cũng chưa từng nói bà còn có một cô con gái.
Sau đó viên cảnh sát liếc nhìn tôi. Ánh mắt đầy ẩn ý: “Cô biết đấy, chính là cô gái mà chiều nay cô đã nhắc đến.”
Chaporia
Bình Luận (0)