“Ngoan lắm.”

Giây tiếp theo, anh nâng mặt tôi lên.

Cúi người xuống.

Hôn tôi.

Hơi thở ập tới như sóng lớn, cuốn trôi toàn bộ lý trí của tôi.

Nụ hôn hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài dịu dàng của chính anh.

Tôi bị ép đến mức theo bản năng lùi về phía sau.

Lưng trực tiếp chạm vào bức tường kính lạnh buốt.

Bị giam trong khoảng không nhỏ hẹp này.

Không còn đường lui.

“Đợi đã…”

Tôi gần như không thở nổi, theo bản năng đẩy anh một cái.

Động tác của Dụ Triều hơi khựng lại.

Anh lùi khỏi môi tôi đôi chút.

Dưới ánh sáng xanh lạnh mờ ảo.

Môi anh ánh lên vẻ ẩm ướt.

Trong mắt cháy lên ngọn lửa nóng bỏng gần như mất khống chế.

Tôi vừa mới kịp hít một hơi.

Anh lại kề sát bên môi tôi, khẽ “suỵt” một tiếng.

Như đang dỗ dành.

Anh nhẹ giọng thì thầm:

“Đừng lãng phí dù chỉ một giây, được không?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng với câu nói ấy.

Anh đã lại cúi xuống.

Mọi hơi thở và âm thanh của tôi đều bị anh cuốn đi mất.

08

Sau khi ở bên Dụ Triều, tôi mới phát hiện.

Hình như anh còn dính người hơn tôi tưởng rất nhiều.

Anh rất ít khi trực tiếp nói những lời như thích hay nhớ.

Nhưng lại luôn vô tình “trùng hợp” xuất hiện bên cạnh tôi.

Tôi ra hồ nhân tạo chụp hoàng hôn, anh vừa hay đi ngang qua.

Tôi đến nhà ăn dùng bữa, anh vừa hay kết thúc thí nghiệm.

Ngay cả khi tôi mang laptop tới thư viện chỉnh ảnh, anh cũng vừa hay đang ở đó tra tài liệu.

Đến lần thứ N “tình cờ gặp” nhau, cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà nói thẳng với anh.

“Nếu anh muốn gặp em thì cứ nói thẳng.”

“Lén lút thế này, người không biết còn tưởng hai đứa mình vụng trộm đấy.”

Dụ Triều nhìn tôi rồi chậm rãi cười.

“Anh còn tưởng mình che giấu rất tốt.”

Tôi lườm anh một cái.

“Viện Sinh học của các anh cách khoa Nghệ thuật xa như vậy, khó mà khiến người ta tin có nhiều trùng hợp đến thế.”

Dụ Triều cúi đầu.

Nắm lấy tay tôi, tách các ngón tay ra rồi đan chặt vào nhau.

Hơi ấm từ bàn tay anh truyền tới.

Giọng nói trầm thấp vang lên.

“Anh sợ mình không khống chế được.”

“Sẽ luôn muốn gặp em.”

Tim tôi đột nhiên tăng tốc.

Khẽ nói một câu:

“Vậy thì đừng khống chế nữa.”

Trong nháy mắt, ánh sáng trong mắt Dụ Triều rõ ràng sáng lên.

Lúc đó tôi còn chưa biết.

Câu nói ấy đối với anh có ý nghĩa thế nào.

Mãi sau này tôi mới hiểu.

Mức độ đó chẳng qua chỉ là món khai vị mà thôi.

Sau khi nhận được sự cho phép của tôi, Dụ Triều bắt đầu quang minh chính đại len lỏi vào cuộc sống của tôi.

Buổi sáng vừa mở mắt.

Tin nhắn đầu tiên trong điện thoại nhất định là của anh.

Buổi trưa tan học.

Anh đã đứng dưới tòa nhà giảng đường chờ sẵn.

Tôi chỉ thuận miệng nói muốn ăn đồ ngọt.

Hai mươi phút sau đồ ăn đã được giao tới.

Có lúc thậm chí chính anh tự mang tới.

Đôi khi tôi còn nghi ngờ.

Nghiên cứu sinh năm ba của họ có thật sự bận như trên mạng nói không.

Nếu không thì tại sao Dụ Triều lại có thời gian tới tìm tôi mỗi ngày như vậy?

Không cần viết luận văn sao?

Không cần làm thí nghiệm sao?

Tôi cứ nghĩ anh chỉ tranh thủ thời gian giữa bộn bề công việc để tới gặp tôi.

Cho đến một buổi chiều nọ.

Câu lạc bộ Nhiếp ảnh họp.

Tôi kết thúc hoạt động sớm hơn nửa tiếng.

Vừa bước ra ngoài.

Đã thấy Dụ Triều ngồi trên băng ghế dài ngoài hành lang.

Tôi ngẩn người.

“Anh tới từ lúc nào vậy?”

Dụ Triều ngẩng đầu lên.

“Nửa tiếng trước.”

“Sao không nói với em?”

“Em đang họp mà.”

Anh đáp như lẽ đương nhiên.

“Anh không muốn làm phiền em.”

Chỉ một câu đơn giản ấy.

Đã khiến lòng tôi mềm nhũn.

Giây tiếp theo.

Phó chủ nhiệm câu lạc bộ ôm thiết bị từ phía sau đuổi theo.

“Tinh Lê, đợi một chút…”

Còn chưa nói hết câu.

Dụ Triều đã đứng dậy.

Rất tự nhiên nhận lấy túi máy ảnh trên vai tôi.

Sau đó nắm lấy tay tôi.

Như thể hoàn toàn không nghe thấy có người gọi tôi.

Phó chủ nhiệm khựng bước.

Nhìn tôi rồi lại nhìn Dụ Triều.

Tôi lắc lắc bàn tay đang bị anh nắm.

“Người ta gọi em kìa.”

Dụ Triều không có phản ứng gì.

Chỉ siết tay tôi chặt hơn vài phần.

Dường như không muốn tôi nói chuyện với phó chủ nhiệm.

Cuối cùng tôi cũng nhận ra có gì đó không đúng.

Không phải anh không nghe thấy.

Mà là không muốn tôi đi qua đó.

Tôi khẽ nhíu mày.

Hơi dùng sức rút tay về.

“Dụ Triều.”

Động tác của anh khựng lại.

Ánh mắt dừng trên lòng bàn tay vừa trống rỗng của mình.

Khẽ mím môi.

Tôi không nhìn anh nữa.

Quay người đi về phía phó chủ nhiệm.

Đối phương đưa lại cho tôi thẻ nhớ tôi bỏ quên trong phòng họp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...