01

Ngày sinh nhật Hứa Tấn, tôi ăn mặc cực kỳ táo bạo.

Tôi đứng trước gương soi đi soi lại rất nhiều lần, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào.

Một chiếc áo buộc dây màu hồng, phần lưng gần như để trống hoàn toàn.

Lồng ngực khẽ phập phồng theo nhịp thở, những sợi dây buộc mảnh đến mức tưởng như chỉ cần ai đó đưa ngón tay nhẹ nhàng móc một cái, tất cả sẽ phơi bày không chút che giấu.

Bên dưới là chiếc quần short trắng.

Ngắn đến mức chỉ cần nhích lên một chút là sẽ lộ hết.

Mặt tôi nóng bừng, nhắn tin cho cô bạn thân:

Thế này thật sự được chứ?

Nhỡ đâu anh ấy vẫn đẩy tớ ra, tiếp tục làm chính nhân quân tử thì chắc tớ ngất mất.

Bạn thân trả lời ngay lập tức:

Tin tớ đi! Với khuôn mặt này, vóc dáng này của cậu, đã làm tới mức này rồi thì không thể nào không hạ gục được anh ta.

Trừ phi anh ta vốn không thích cậu, thậm chí còn ghét cậu theo bản năng sinh lý.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại.

Hứa Tấn sao có thể không thích tôi được?

Anh bao dung mọi tính xấu của tôi, kiên nhẫn giải đáp mọi câu hỏi, cho tôi tiền bạc, tình yêu và sự ủng hộ.

Tôi chưa từng nghi ngờ tấm chân tình của anh.

Để trấn an tôi, bạn thân còn gửi hẳn một đoạn tin nhắn thoại dài.

“Á á á á á, cậu tin tớ đi! Cái lưng đó của cậu, cái đường cong nhìn nghiêng đó, đến tớ là gái thẳng mà còn nổi thú tính muốn tháo dây áo của cậu luôn ấy.”

“Cứ mạnh dạn tiến lên đi! Cho tên ngoài lạnh trong nóng đó biết tay!”

Tôi do dự hồi lâu.

Cuối cùng vẫn ngượng ngùng lôi từ tủ quần áo ra một chiếc sơ mi khoác bên ngoài.

Nhưng cố tình để hở hai chiếc cúc.

Chỉ cần cúi đầu một chút là có thể nhìn thấy chiếc áo hồng bên trong.

Tôi cắm nến lên chiếc bánh kem nhỏ đã chuẩn bị từ trước rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Hứa Tấn đang ngồi bên bàn ăn.

Trên mặt không hề có chút mất kiên nhẫn nào.

Trong mắt vẫn mang theo ý cười dịu dàng.

Hứa Tấn, sinh nhật vui vẻ.

Tôi nâng bánh kem đưa tới trước mặt anh.

Nụ cười của anh khựng lại.

Ánh mắt rơi xuống cổ tôi rồi chậm rãi đi xuống phía dưới.

Tôi cố ý tiến lại gần anh hơn.

Nhưng Hứa Tấn lại dời mắt đi, nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy.

Ngọn lửa nhỏ khẽ lay động.

Trái tim tôi cũng theo đó mà chìm xuống.

Chực chờ sụp đổ.

Cảm ơn em.

Giọng anh hơi khàn.

Hứa Tấn đưa tay nhận lấy bánh kem, đặt vững vàng lên bàn.

Sau đó nhìn tôi, cười dịu dàng như thường lệ.

Bây giờ anh có thể ước nguyện được chưa, bé con?

Có lẽ chiếc sơ mi đã che mất rồi.

Tôi cố lấy lại tinh thần, gượng cười.

Vâng.

Mau ước đi, ước rằng đời đời kiếp kiếp đều ở bên em nhé.

Anh nhắm mắt lại.

Gương mặt thành kính vô cùng.

Rồi đáp lại lời tôi:

Được.

Ánh nến lung linh lay động.

Tôi run rẩy đưa tay lên, từng cúc áo một được tháo ra.

Tim đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Dù cố gắng điều chỉnh hơi thở thế nào cũng vô ích.

Hứa Tấn mở mắt.

02

Sao em lại mặc như thế này?

Anh nhanh nhẹn cởi áo vest trên người xuống.

Chiếc áo vẫn còn hơi ấm cơ thể cùng mùi hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt của anh, bao bọc tôi kín mít.

Tôi đưa tay định kéo ra.

Nhưng anh lại kéo chặt hơn.

Đi thay quần áo đi.

Anh đứng dậy, bước tới bên cửa sổ kéo rèm.

Hoặc mặc luôn chiếc áo này, đừng cởi ra.

Anh đi rót cho em cốc nước nóng.

Hứa Tấn không còn bình thản như ngày thường.

Bước chân rất nhanh.

Bóng lưng nhìn chẳng khác gì đang bỏ chạy.

Tôi chăm chú nhìn anh.

Anh không hề rót nước nóng.

Mà mở tủ lạnh lấy một chai nước đá, ngửa đầu uống một hơi thật dài.

Tôi cảm thấy như có người hắt thẳng một chậu nước lạnh lên người mình.

Ướt sũng từ đầu đến chân.

Không đẹp sao, Hứa Tấn?

Tôi hỏi.

Nhận ra giọng mình đã nghẹn lại.

Hứa Tấn không trả lời trực tiếp.

Chỉ nói:

Đừng mặc như thế.

Anh quay đầu sang chỗ khác.

Cảm giác nhục nhã như vô số con sâu bò khắp cơ thể tôi.

Tôi xoay người chạy về phòng, cố nén nước mắt nhắn tin cho bạn thân.

Anh ấy bắt tớ mặc áo vest của anh ấy, còn bảo đừng mặc kiểu đó nữa.

Tớ thấy mất mặt quá.

Sau này tớ sẽ không bao giờ làm vậy nữa.

Bạn thân gửi cả màn hình đầy dấu hỏi.

Cậu đang đùa tớ à? Đợi chút.

Hai giây sau cô ấy trả lời:

Tớ vừa tự tát mình một cái, đau lắm. Xem ra không phải mơ.

Bảo bối à, vậy chỉ còn một khả năng thôi.

Anh ta là gay.

Cho nên nhìn bề ngoài thì hoàn hảo đấy, nhưng lại không chịu có tiếp xúc thân mật với cậu.

Thậm chí còn tỏ ra rất bài xích.

Đàn ông dù lịch thiệp đến đâu, trước người mình thích mà chủ động như vậy cũng khó mà không làm gì được.

Dù chỉ là ôm hôn thôi cũng phải có chứ?

Tôi trả lời:

Không có.

Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa mà bật khóc.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Bảo bối, em thay đồ xong chưa?

Anh vào được không?

Tôi giật mình đến mức giọng nói biến dạng.

Không được!

Bên ngoài yên lặng một lúc.

Sau đó anh mới nói:

Được, anh không vào.

Em thay xong thì ra nhé, anh đợi em ăn cơm cùng.

Dường như anh hoàn toàn không nhận ra điều bất thường của tôi.

Vẫn tiếp tục nói:

Viên kim cương hồng em thích, anh đã nhờ người đấu giá mua được rồi.

Vài ngày nữa sẽ gửi tới.

Tôi không trả lời.

Anh lại tiếp tục:

Chẳng phải em từng nói muốn ăn đồ anh nấu sao?

Hôm nay tất cả món ăn đều do anh làm, đều là món em thích.

Nhưng đâu phải kiểu “làm” mà tôi muốn!

Tôi càng buồn hơn.

Hứa Tấn đang giả vờ không hiểu.

Anh đã hai mươi bảy tuổi rồi.

Không thể nào cái gì cũng không biết được.

Tôi nằm úp mặt trên giường rất lâu.

Khóc đến mức gối ướt một mảng lớn.

Lúc thay quần áo ra, tôi thậm chí còn muốn lột da mặt mình xuống rồi giẫm nát.

Xấu hổ quá.

Mất mặt quá.

Cả đời này tôi sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy nữa.
03

Tôi phải chuẩn bị tâm lý rất lâu mới dám mở cửa.

Hứa Tấn đang chăm chú nhìn chằm chằm về phía cửa phòng tôi.

Tay anh đặt trên đầu gối, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá mức.

Vừa nhìn thấy tôi, anh như trút được một hơi dài nhẹ nhõm.

Sao em thay đồ lâu thế?

Giận rồi à?

Anh đứng dậy kéo ghế cho tôi, định nắm tay dẫn tôi tới.

Anh rất ít khi thân mật với tôi.

Ngay cả nắm tay cũng luôn dè dặt.

Vậy mà sắp chia tay rồi, ngược lại anh lại chủ động.

Tôi đột ngột lùi về sau một bước.

Bàn tay Hứa Tấn cứng lại giữa không trung.

Sắc mặt anh trở nên rất khó coi.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc.

Ngắn đến mức tôi tưởng đó chỉ là ảo giác.

Rất nhanh anh lại khôi phục dáng vẻ ôn hòa thường ngày, cười nói:

Được, anh không nắm tay em.

Đồ ăn hơi nguội rồi, anh đi hâm nóng lại.

Hứa Tấn, chúng ta chia tay đi.

Hai giọng nói chồng lên nhau.

Nụ cười trên mặt anh biến mất hoàn toàn.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...