1
Phủ Kiến An Hầu có một quy củ.
Tất cả nữ quyến thuộc hàng cháu, từ khi chào đời đều phải được đưa tới viện của lão phu nhân để nuôi dạy. Sau khi cập kê, mỗi năm sẽ trải qua một lần khảo hạch.
Chỉ khi vượt qua khảo hạch của song thân, họ mới được trở về bên mẫu thân, chờ ngày xuất giá.
Chủ đề khảo hạch năm nay là Tết Đoan Ngọ.
Mẫu thân nhìn động tác gói bánh ú lưu loát như nước chảy mây trôi của ta, bỗng đứng dậy.
“Động tác tạo góc bánh còn chưa đủ nhã nhặn. Tiêu Tiêu, a nương mong chờ biểu hiện của con vào năm sau.”
Nói xong, bà liền trao thẻ thông qua cho biểu muội, che môi khẽ cười.
“Bánh ú của Tuyết Nhiêu tuy không thành hình, nhưng lại có nét đáng yêu riêng của tiểu cô nương, khiến ta nhìn mà cũng không khỏi vui lòng. Năm nay, con lại theo dì về nhé.”
Ta không còn rơi lệ cầu xin như những năm trước.
Dẫu sao, đây đã là lần thứ năm bà cố ý không cho ta thông qua khảo hạch vì biểu muội.
Ta chờ từ mùa xuân sang mùa đông, chờ đến khi cập kê, chờ đến khi trở thành cô nương quá lứa trong miệng mọi người.
Nhưng vẫn không chờ được một câu thông qua của mẫu thân.
Lần này, ta sẽ không chờ nữa.
Ta đã đồng ý với lão phu nhân, được nhận làm con thừa tự dưới danh nghĩa nhị thẩm mẫu, theo người tới Giang Nam.
Tình mẫu tử đến đây chấm dứt. Chỉ nguyện đời này không còn gặp lại.
……
Chu Tuyết Nhiêu núp sau lưng mẫu thân, tinh nghịch lè lưỡi với ta.
“Biểu tỷ, vậy thì đa tạ tỷ năm nay lại nhường dì cho muội nhé?”
Mẫu thân khẽ véo mũi nàng ta.
“Đúng là tiểu quỷ đòi nợ, được lợi rồi còn khoe mẽ!”
“Đi thôi, ta đã bảo Tống ma ma mua món điểm tâm con thích rồi.”
Giọng nói của họ dần xa.
“Tiểu thư…” Xuân Hòa đỏ hoe mắt, “Phu nhân chẳng phải đã hứa năm nay sẽ cho người thông qua sao? Vì sao lại như vậy? Người không sợ tiểu thư lại bị các thiếu gia, tiểu thư khác chê cười hay sao?”
Ta khẽ cười, nhìn khoảng sân trống trải mà không đáp.
Bây giờ còn ai chê cười ta nữa?
Nói là khảo hạch của Hầu phủ, chi bằng nói đây là khảo hạch dành riêng cho ta.
Dẫu sao những muội muội nhỏ tuổi hơn ta đã sớm trở về bên mẫu thân chờ xuất giá từ mấy năm trước. Ngay cả tứ muội bên tam phòng, tháng Bảy năm nay cũng sắp sinh con.
Chê cười thì không đến mức, phần nhiều có lẽ là thương hại.
“Xuân Hòa, đem số bánh ú này hấp chín rồi đưa sang cho nhị thẩm mẫu đi.”
“Người sinh ra tại Giang Nam, có lẽ sẽ thích bánh ú mặn.”
“Còn tiểu thư thì sao? Người không sang trò chuyện với nhị phu nhân ư?”
“Sau này còn nhiều thời gian.”
Ta cụp mắt, che giấu vẻ châm biếm.
“Chắc hẳn đã có người chờ đến sốt ruột trong viện của ta rồi.”
……
Ta đẩy cửa, vừa hay chạm mặt mẫu thân đang ngồi trước bàn.
Lần nào cũng như vậy.
Bà không chút do dự lựa chọn Chu Tuyết Nhiêu, sau đó lập tức tới chỗ ta để thể hiện tình mẫu tử.
Bà như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, kéo tay ta ngồi xuống trước bàn, cười tươi nói:
“Mau xem nương mang gì tới cho con này?”
“Bánh trà tô của Thịnh Hòa Lâu, mau nếm thử đi!”
Nơi vốn đã tê dại trong lòng ta lại âm ỉ đau nhói.
Món nổi danh nhất của Thịnh Hòa Lâu là bánh mật tô, thường được bán kèm với bánh trà tô. Một ngọt một đắng, mang hương vị khác biệt.
Nhưng từ sau lần khảo hạch pha trà vào năm kia, ta vì một câu “trà quá đậm, đắng miệng” của bà mà không được thông qua, từ đó không thể ăn bất cứ thứ gì có vị trà nữa.
Rõ ràng chính miệng bà từng nói với ta rằng bà thích trà đậm.
Ta hít sâu một hơi, đè nén nỗi chua xót trong lòng, không nhận lấy miếng bánh trà tô kia.
“Vì sao không có bánh mật tô?”
Sắc mặt bà thoáng hiện vẻ lúng túng, nhưng vừa nghĩ tới Chu Tuyết Nhiêu, bà lại nhanh chóng dịu xuống.
“Gần đây nha đầu kia thường xuyên gặp ác mộng. Thuốc an thần đại phu kê quá đắng, uống thuốc xong vẫn như trẻ con, cứ đòi ăn bánh mật tô.”
“Ta nghĩ nó không thích bánh trà tô, bỏ đi cũng uổng phí…”
“Nàng ta không thích, chẳng lẽ con lại thích sao?”
Ta lên tiếng cắt ngang, siết chặt nắm tay, móng tay gần như ghim vào da thịt.
Vĩnh viễn đều là như vậy.
Lễ vật Chu Tuyết Nhiêu nhận được là những bộ trang sức tinh xảo, còn ta chỉ có cây trâm rẻ tiền do chủ tiệm tặng kèm.
Vải Chu Tuyết Nhiêu dùng may y phục là gấm vóc do nương nương trong cung ban thưởng, còn ta chỉ có thể dùng những mảnh vải vụn để may khăn tay…
Cho dù những chuyện ấy đã trôi qua từ lâu, mỗi khi nhớ lại, ta vẫn không thể buông bỏ.
Ta đứng dậy, quay lưng lại.
“Mời phu nhân rời đi. Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát.”
Bà mất kiên nhẫn chậc một tiếng.
“Con lại giở tính khí gì nữa?”
“Chẳng lẽ chỉ vì lần khảo hạch này ta chọn Tuyết Nhiêu mà con phải chuyện bé xé ra to như vậy sao?”
Bà thở dài, tận tình khuyên nhủ:
“Con và Tuyết Nhiêu không giống nhau.”
“Nó là biểu cô nương của Hầu phủ. Nếu ta không nhận nó nuôi dưới danh nghĩa của mình, trên dưới Hầu phủ đều sẽ lạnh nhạt với nó.”
“Nhưng con thì khác. Con là đích nữ danh chính ngôn thuận của Hầu phủ. Cho dù không có ta dạy dỗ, mọi người vẫn sẽ kính nể con ba phần.”
“Huống hồ làm người không thể vong ân phụ nghĩa.”
Mẫu thân thở dài, trong mắt như đang hoài niệm điều gì đó.
“Năm xưa nếu không phải dì con nhường hôn ước với phụ thân con cho ta, làm sao có con chào đời? Tuyết Nhiêu lại sao có thể có một người cha như vậy?”
“Cho nên Tiêu Tiêu, ngay từ khi sinh ra con đã mắc nợ Tuyết Nhiêu. Đừng tranh giành với nó nữa.”
Năm xưa, ngoại tổ phụ định ra hai mối hôn sự cho mẫu thân và dì.
Mẫu thân bốc thăm trúng phụ thân của Chu Tuyết Nhiêu, còn dì bốc trúng phụ thân ta, khi ấy vẫn là thế tử.
Nhưng mẫu thân vừa gặp đã đem lòng ái mộ phụ thân. Dì chủ động đổi hôn ước, thành toàn tâm ý của mẫu thân.
Thế nhưng sau khi thành thân, phụ thân Chu Tuyết Nhiêu lại hành xử phóng đãng, sủng thiếp diệt thê, ép dì phải chết. Biết bản thân khó thoát khỏi trừng phạt, ông ta cũng treo cổ tự vẫn.
Chu Tuyết Nhiêu chưa đầy mười tuổi đã mất cả song thân.
Mẫu thân luôn cảm thấy chính mình đã hại chết tỷ tỷ, nên đưa Chu Tuyết Nhiêu về bên cạnh nuôi dưỡng.
Kể từ ngày ấy, ta cũng không còn mẫu thân nữa.
Thấy ta hồi lâu không đáp lời, giọng bà mang theo chút trách móc.
“Được rồi, đừng giận dỗi nữa. Chờ sang năm, sang năm ta nhất định sẽ chọn con, được chưa?”
“Đợi ta thu xếp xong hôn sự của Tuyết Nhiêu, ta sẽ đón con về. Hai mẹ con chúng ta sẽ thân thiết với nhau thật tốt.”
Sang năm ư?
Năm nào bà cũng nói như vậy, nhưng năm nào bà cũng chọn Chu Tuyết Nhiêu.
Ta chớp mắt, ép nước mắt trở vào, giọng nói đã khàn đến không thành tiếng.
“Không cần nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)