Lần này, nhóm chat không im lặng nữa.
Một luật sư trẻ gửi đầu tiên.
“Chúc mừng Chủ nhiệm Tần.”
Sau đó là người thứ hai.
“Chúc mừng Chủ nhiệm Tần.”
Người thứ ba.
Người thứ tư.
Rất nhanh, cả màn hình đều là câu ấy.
Tôi nhìn dòng chữ liên tục nhảy lên.
Bỗng nhiên thấy mắt hơi nóng.
Nhưng tôi không khóc.
Nước mắt để dành cho lúc yếu đuối.
Mà hôm nay tôi đang thắng.
Buổi tối, tôi về căn hộ mới.
Vừa mở cửa, điện thoại nhận được tin nhắn từ Lục Cảnh Hoài.
“Anh đang ở dưới nhà em.”
Tôi đi đến cửa sổ nhìn xuống.
Dưới cột đèn đường, anh đứng một mình.
Trong tay cầm một hộp giữ nhiệt.
Tôi không xuống.
Anh lại gửi.
“Anh nấu mì trường thọ.”
“Hôm đó là sinh nhật anh, nhưng em chưa ăn được.”
Tôi nhìn tin nhắn.
Chỉ cảm thấy mỉa mai.
Anh vẫn không hiểu.
Bát mì nguội hôm đó không phải tiếc nuối.
Mà là bằng chứng kết thúc.
Tôi trả lời.
“Đổ đi.”
Anh gọi điện.
Tôi tắt máy.
Anh lại gửi tin nhắn.
“Tần Thư, anh sai rồi.”
“Tối hôm đó anh thật sự chỉ ngủ quên.”
“Anh thừa nhận mình hưởng thụ sự dựa dẫm của Miên Miên.”
“Anh thừa nhận anh không giữ khoảng cách.”
“Nhưng anh chưa từng muốn l/y h/ôn.”
“Anh chưa từng nghĩ mất em.”
Tôi đọc từng chữ.
Rồi chậm rãi gõ.
“Anh không muốn mất tôi.”
“Nhưng anh cũng không muốn giữ gìn tôi.”
“Anh chỉ muốn tôi ở đó.”
“Giống một món đồ cũ.”
“Không cần chăm sóc.”
“Không cần trân trọng.”
“Nhưng phải luôn chờ anh quay về.”
“Lục Cảnh Hoài, tôi không phải đồ vật.”
Gửi xong, tôi kéo anh vào danh sách chặn.
Sau đó kéo rèm lại.
Dưới lầu, anh đứng rất lâu.
Tôi không nhìn nữa.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu bận đến mức không có thời gian nghĩ về anh.
Ba tháng thử thách của tôi chính thức bắt đầu.
Việc đầu tiên tôi làm là cắt bỏ toàn bộ dự án rủi ro cao nhưng lợi nhuận thấp mà Lục Cảnh Hoài từng nhận vì muốn đánh bóng tên tuổi.
Việc thứ hai là tái ký hợp đồng với khách hàng doanh nghiệp, bổ sung điều khoản bảo mật và trách nhiệm xử lý dữ liệu.
Việc thứ ba là mở một bộ phận tư vấn tài sản hôn nhân trước kết hôn.
Ý tưởng này trước đây tôi từng đề xuất.
Lục Cảnh Hoài khi đó nói quá thực dụng.
Anh nói hôn nhân nên có tình cảm, không nên vừa bắt đầu đã nói tiền.
Tôi lúc đó hỏi anh.
“Vậy văn phòng luật hôn nhân chúng ta dựa vào cái gì để sống?”
Anh không trả lời.
Bây giờ, tôi tự làm.
Kết quả tốt hơn tôi tưởng.
Sau khi câu chuyện của tôi và Lục Cảnh Hoài lan ra, rất nhiều phụ nữ có tài sản riêng tìm đến tôi.
Họ không cần một luật sư nam đứng trên cao giảng đạo lý hôn nhân.
Họ cần một người từng bước ra khỏi hôn nhân thất bại và biết cách bảo vệ bản thân.
Một tháng đầu tiên, doanh thu không giảm.
Tăng tám phần trăm.
Tháng thứ hai, tăng mười lăm phần trăm.
Tháng thứ ba, tăng hai mươi bảy phần trăm.
Cuối quý, báo cáo tài chính đặt trước mặt tất cả đối tác.
Không ai còn nhắc đến việc để Lục Cảnh Hoài trở lại vị trí điều hành.
Ngay cả người từng bỏ phiếu trắng cũng chủ động nói.
“Chủ nhiệm Tần, chức danh giám đốc điều hành nên chính thức hóa rồi.”
Tôi mỉm cười.
“Cảm ơn.”
Lục Cảnh Hoài không tham dự cuộc họp đó.
Anh đang bị khách hàng khiếu nại.
Nguyên nhân là vụ kiện anh phụ trách xảy ra sai sót trong giao tiếp.
Trước đây, mọi khâu nhắc lịch, bổ sung chứng cứ, trấn an khách hàng đều do tôi hoặc đội vận hành của tôi âm thầm làm.
Anh chỉ cần xuất hiện trước tòa với dáng vẻ tự tin.
Bây giờ không còn ai thay anh vá lỗ hổng.
Anh mới phát hiện một vụ án thắng không chỉ dựa vào bài biện hộ cuối cùng.
Nó dựa vào hàng trăm chi tiết nhỏ trước đó.
Mà những chi tiết ấy.
Trước đây đều là tôi.
Một buổi chiều, bà Hạ đến văn phòng ký hợp đồng tư vấn dài hạn.
Sau khi ký xong, bà ấy nhìn bảng tên mới trên cửa phòng tôi.
“Giám đốc điều hành Tần Thư.”
Bà ấy cười.
“Rất hợp với cô.”
Tôi đáp.
“Cảm ơn bà Hạ.”
Bà ấy nhấp một ngụm trà.
“Ngày trước tôi tìm Lục Cảnh Hoài là vì danh tiếng của anh ta.”
“Sau này mới biết, người làm tôi yên tâm thật ra là cô.”
Tôi cười.
“Danh tiếng có thể làm cửa mở ra.”
“Nhưng giữ được khách hàng phải dựa vào việc làm.”
Chaporia
Bình Luận (0)