Tôi sẽ hỏi anh có lạnh không.

Tôi sẽ đưa tay phủi tuyết trên tóc anh.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy thời tiết rất lạnh.

Tôi muốn về nhà.

Tôi nói.

“Biết là tốt.”

“Sau này đừng coi sự hy sinh của người khác là chuyện đương nhiên nữa.”

Anh cười khổ.

“Còn kịp không?”

Tôi nhìn anh.

“Với người khác thì có thể.”

“Với tôi thì không.”

Anh cúi đầu.

Rất lâu sau mới nói.

“Anh nghe nói em sắp mở chi nhánh ở Thượng Hải.”

Tôi đáp.

“Ừ.”

“Chúc mừng em.”

“Cảm ơn.”

Chúng tôi đứng đối diện nhau.

Không còn cãi vã.

Không còn oán hận sôi trào.

Chỉ còn một khoảng cách rất xa.

Xa đến mức bảy năm hôn nhân cũng không kéo gần lại được.

Anh bỗng hỏi.

“Em có từng hối hận vì yêu anh không?”

Tôi suy nghĩ một chút.

Sau đó lắc đầu.

“Không hối hận.”

Ánh mắt anh sáng lên rất nhẹ.

Nhưng câu tiếp theo của tôi lại dập tắt nó.

“Vì khi đó tôi thật sự yêu.”

“Yêu một người không đáng xấu hổ.”

“Xấu hổ là biết sai còn không dừng lại.”

Lục Cảnh Hoài im lặng.

Tôi nói.

“Anh cũng đừng hối hận mãi.”

“Hối hận là cảm xúc rất rẻ.”

“Thay đổi mới đắt.”

Anh nhìn tôi.

Mắt đỏ lên.

“Tần Thư, em thật sự thay đổi rồi.”

Tôi cười.

“Không.”

“Tôi chỉ trở về làm chính mình.”

Nói xong, tôi vòng qua anh.

Đi về phía xe.

Lục Cảnh Hoài không đuổi theo nữa.

Tôi mở cửa xe.

Trước khi ngồi vào, tôi nghe thấy anh nói.

“Chúc em thuận buồm xuôi gió.”

Tôi quay đầu nhìn anh lần cuối.

“Anh cũng vậy.”

Không phải tha thứ.

Cũng không phải lưu luyến.

Chỉ là người từng cùng đi một đoạn đường, cuối cùng cũng nên nói một câu tạm biệt tử tế.

Xe chạy vào màn tuyết.

Tôi nhìn thành phố sáng đèn ngoài cửa sổ.

Bỗng nhiên nhớ đến đêm một giờ mười bảy phút ấy.

Khi đó, tôi ngồi trước bát mì nguội.

Tưởng rằng mình mất đi cả thế giới.

Nhưng thật ra không phải.

Tôi chỉ mất đi một người không còn xứng đáng.

Sau đó tôi có lại chính mình.

Nửa năm sau, chi nhánh Thượng Hải của Tần Thư & Cộng sự khai trương.

Ngày khai trương, tôi mặc bộ vest trắng.

Đứng trước ống kính truyền thông.

Phóng viên hỏi tôi.

“Luật sư Tần, chị có thể chia sẻ điều gì khiến chị đi đến ngày hôm nay không?”

Tôi nhìn vào máy quay.

Nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Nghĩ đến căn phòng thuê mười lăm mét vuông.

Nghĩ đến chiếc khăn xanh đậm.

Nghĩ đến bát mì trường thọ nguội lạnh.

Nghĩ đến tấm ảnh lúc một giờ mười bảy phút sáng.

Nghĩ đến phòng họp im phăng phắc.

Nghĩ đến tờ phán quyết l/y h/ôn.

Cuối cùng, tôi mỉm cười.

“Là một khoảnh khắc tỉnh lại.”

Phóng viên hỏi.

“Khoảnh khắc nào?”

Tôi nói.

“Khoảnh khắc tôi nhận ra, làm chỗ dựa cho người khác không sai.”

“Nhưng trước đó, phụ nữ phải là chỗ dựa của chính mình.”

Bài phỏng vấn hôm ấy lên xu hướng trong giới.

Rất nhiều người nhắn tin chúc mừng tôi.

Bà Hạ gửi một biểu tượng vỗ tay.

Chị Trịnh gửi ảnh cô ấy đang đi du lịch một mình ở Bắc Âu.

Tiểu Lâm gửi một câu.

“Chủ nhiệm Tần, chị đẹp phát sáng.”

Tôi cười cả buổi.

Tối hôm đó, tôi tự nấu một bát mì.

Mì rất nóng.

Nước dùng rất thơm.

Tôi ngồi bên cửa sổ ăn từng miếng.

Không chờ ai.

Không giận ai.

Không cần ai về nhà mới được ăn.

Ngoài cửa sổ, thành phố rực rỡ như một dòng sông ánh sáng.

Tôi từng làm bờ cho một dòng sông không biết dừng.

Sau này mới hiểu.

Tôi vốn không phải bờ.

Tôi là biển.

Dòng sông nào không biết trân trọng, cứ để nó chảy đi.

Biển vẫn rộng.

Gió vẫn lên.

Sóng vẫn sáng dưới trăng.

Mà tôi.

Tần Thư.

Từ nay về sau.

Không còn sống trong ảnh chụp của bất kỳ ai.

Không còn chờ một người đàn ông về nhà.

Không còn đan khăn cho mùa đông của người khác.

Tôi có sự nghiệp của mình.

Có tên tuổi của mình.

Có tự do của mình.

Có một đời rất dài phía trước.

Và đời này.

Tôi nhất định sẽ sống thật hả dạ.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...