175 Cuộc Gọi Từ/Chương 4C. 4
20px

Tôi sẽ bảo luật sư của mình.

Sau này chia thêm cho cô hai phần mười tài sản thừa kế.

Nhìn ra được.

Bà đã phải hạ quyết tâm rất lớn.

Nói tới đây, vẻ mặt bà trở nên khó xử.

Đứa trẻ này có lẽ có vài sở thích đặc biệt không tiện nói.

Tôi cũng không quản nổi nó.

Cô thấy kỳ quái không?

Tôi lắc đầu:

Không đâu, cháu rất thích mà.

Vừa nói xong tôi lập tức nhận ra hình như có gì đó không đúng.

Sắc mặt bà Hứa càng trở nên kỳ lạ.

Cô cũng có sở thích đặc biệt à?

Tôi ấp úng hồi lâu.

Nửa ngày cũng không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

Thấy vậy bà cũng không hỏi thêm nữa.

Chỉ chăm chăm uống trà.

Còn tôi thì chăm chăm co ngón chân bấu sàn.

06

Đến tối Hứa Tấn về nhà.

Tôi không dám nhìn anh.

Chuyện đó…

Em nói với anh một chuyện, anh có thể đừng giận được không?

Hứa Tấn tiện tay vắt áo khoác lên lưng ghế.

Khó hiểu nhìn tôi.

Em làm gì rồi?

Anh đưa tay ra hiệu cho tôi lại gần.

Tôi chẳng khách sáo.

Tóm lấy tay anh rồi thuận thế ngồi lên đùi.

Thật ra cũng tại anh nữa.

Hứa Tấn nhướng mày.

Lại tại anh?

Được rồi, được rồi.

Tại anh.

Bàn tay đang đặt trên lưng ghế của anh mở ra.

Một hộp trang sức tinh xảo xuất hiện.

Đây là gì?

Nhẫn kim cương.

Vừa nói anh vừa đưa nó tới gần hơn.

Nhớ tới lời bà Hứa ban ngày.

Tôi trừng mắt nhìn anh.

Làm gì có ai như anh chứ?

Hứa Tấn rõ ràng không hiểu ý tôi.

Sao cơ?

Anh rút bàn tay đang bị tôi nắm lại.

Khẽ dùng lực.

Chiếc hộp mở ra.

Ở giữa lớp nhung đen là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

Viên đá chủ chính là viên kim cương hồng mà trước đây tôi từng đòi anh mua.

Bảo bối.

Đây chẳng phải viên kim cương hồng em muốn sao?

Hay là anh hiểu nhầm rồi?

Tôi lắc đầu.

Nhận lấy hộp rồi ngắm nghía hồi lâu.

Quả thật rất đẹp.

Em còn tưởng anh định cầu hôn cơ.

Anh tốt quá.

Thưởng một cái hôn.

Tôi nghiêng người hôn lên má anh.

Trong giọng nói khó giấu được chút thất vọng.

Hứa Tấn mặc cho tôi làm gì thì làm.

Đôi mắt màu nhạt lặng lẽ nhìn tôi.

Giọng nói hơi khàn.

Nếu là cầu hôn…

Vậy em đồng ý chứ?

Một cái ôm bất ngờ kéo tôi vào lòng.

Thứ ập tới trước mặt ngoài nhiệt độ cơ thể anh còn có lồng ngực săn chắc.

Tôi lại nhớ tới tấm ảnh ban ngày.

Còn chưa kịp thưởng thức cho đã.

Tôi chọc vào eo anh.

Chuyện đó…

Ban ngày anh gửi ảnh cho em, bị dì nhìn thấy rồi.

Không sao đâu.

Mẹ sẽ không nói gì đâu.

Hứa Tấn vỗ nhẹ lưng tôi an ủi.

Tôi lại chọc vào bụng anh.

Không phải.

Là mẹ anh nhìn thấy.

Hứa Tấn lập tức buông tôi ra.

Chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Như đang phân biệt xem tôi có đùa hay không.

Thật đó.

Em thật sự không cố ý.

Dù sao cũng tại anh.

Ai bảo anh kể với dì chuyện em làm bị thương mặt anh.

Dì nói không thích em lắm.

Nhưng những điều kiện dì đưa ra lại rộng lượng quá trời.

Tôi kể lại toàn bộ sự việc.

Lần đầu tiên trong đời.

Tôi nhìn thấy trên mặt Hứa Tấn một biểu cảm phong phú đến vậy.

Anh kéo tôi ngồi hẳn lên đùi mình.

Còn nhấc chân lên hất nhẹ.

Làm tôi giật cả mình.

Tức đến mức muốn cắn anh thêm cái nữa.

May mà anh đưa tay chặn lại.

Anh đâu có nói gì với mẹ.

Anh chỉ hỏi em họ anh một câu thôi.

Hỏi làm thế nào để em vui hơn.

Chắc con bé kể lại với mẹ anh.

Sợ tôi không tin.

Hứa Tấn đưa điện thoại cho tôi xem lịch sử trò chuyện.

Nhìn đoạn chat xong.

Tôi lập tức hiểu vì sao bà Hứa hiểu lầm.

Nào là hỏi làm sao để tôi đừng cảm thấy có lỗi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...