20px

Mà là ông đến lúc qua đời vẫn tưởng mình đã có một đứa con trai bên ngoài.

Ông vì đứa con trai đó mà vứt bỏ vợ con.

Vì người phụ nữ đó mà phản bội gia đình.

Vì cái gọi là huyết mạch nhà họ Lục mà bắt mẹ tôi ký giấy từ bỏ tài sản.

Nhưng đến cuối cùng, đứa con trai ấy căn bản không mang m/áu của ông.

Tôi đột nhiên bật cười.

Cười đến nước mắt chảy ra.

“Ông ấy biết không?”

Mẹ lắc đầu.

“Không cần biết.”

“Tại sao?”

“Nếu nói quá sớm, ông ấy sẽ quay đầu cầu xin mẹ tha thứ.”

“Nhưng mẹ không muốn tha thứ.”

Tôi nhìn mẹ.

Bà nói câu ấy rất bình tĩnh.

Nhưng tôi lại nghe ra mười hai năm lạnh lẽo trong đó.

Có những tổn thương không cần gào khóc.

Cũng không cần kể lể.

Nó chỉ âm thầm kết thành băng trong lòng.

Đến một ngày, người gây ra tổn thương trượt chân trên chính lớp băng đó.

Ngày hôm sau, Tiền Phương Hoa đến căn hộ phía Tây thành phố tìm chúng tôi.

Bà ta không còn dáng vẻ sang trọng như mấy ngày trước.

Tóc búi lệch, quầng mắt thâm đen, móng tay gãy mất hai cái.

Chiếc áo khoác hàng hiệu trên người vẫn đắt tiền, nhưng mặc trên người bà ta lúc này chỉ còn lại vẻ chật vật.

Vừa thấy mẹ, bà ta lập tức bước tới.

“Tô Nhã Thanh, coi như tôi xin bà.”

“Bà trả sáu dự án kia về cho Lục Thị đi.”

“Chỉ cần dự án hoạt động lại, công ty sẽ sống.”

“Công ty sống rồi, các khoản nợ cũng sẽ trả được.”

Mẹ mở cửa, không mời bà ta ngồi.

“Bà nói sai rồi.”

“Sáu dự án đó chưa từng thuộc về Lục Thị.”

“Không có chuyện trả về.”

Tiền Phương Hoa cắn môi.

“Vậy bà mua lại Lục Thị đi.”

“Bà muốn bao nhiêu cổ phần cũng được.”

“Chỉ cần bà chịu tiếp nhận công ty, tôi có thể không cần gì hết.”

Tôi đứng bên cạnh nghe mà suýt cười.

Mấy ngày trước bà ta còn đứng cạnh giường bệnh, khóe môi cong lên vì đắc ý.

Bây giờ mới ba ngày đã nói mình không cần gì hết.

Mẹ hỏi:

“Bà không cần gì hết?”

“Đúng.”

“Nhà cũ cũng không cần?”

Tiền Phương Hoa cứng lại.

“Không cần.”

“Xe cũng không cần?”

“Không cần.”

“Cổ phần cũng không cần?”

“Không cần.”

“Danh phận cũng không cần?”

Sắc mặt Tiền Phương Hoa lập tức khó coi.

Mẹ nhìn bà ta, giọng nhàn nhạt.

“Bà xem.”

“Đến nước này rồi, bà vẫn còn do dự vì hai chữ danh phận.”

“Tiền Phương Hoa, bà thua không oan.

Tiền Phương Hoa siết chặt tay.

“Tô Nhã Thanh, bà nhất định phải ép tôi đến đường cùng sao?”

“Đường cùng của bà không phải do tôi ép.”

“Là bà tự chọn.”

“Bà biết Lục Thừa Viễn có gia đình, nhưng vẫn chen vào.”

“Bà biết ông ta có vợ con, nhưng vẫn sinh hoạt như bà chủ ở bên ngoài.”

“Bà biết tôi bị sỉ nhục trong phòng bệnh, nhưng vẫn đứng bên cạnh xem trò vui.”

“Mỗi một bước đều là bà tự đi.”

“Bây giờ đường khó đi, bà lại trách người khác không trải thảm cho bà sao?”

Mặt Tiền Phương Hoa trắng bệch.

Bà ta bỗng nhìn sang tôi.

“Niệm Niệm, dù thế nào Cảnh Hành cũng là em trai con.”

“Con giúp cô khuyên mẹ con đi.”

Tôi nhìn bà ta.

“Em trai?”

Tôi quay sang mẹ.

“Mẹ, con có em trai sao?”

Mẹ lấy phong bì màu nâu từ túi xách ra, đặt trước mặt Tiền Phương Hoa.

“Bà tự xem đi.”

Tiền Phương Hoa nhìn phong bì.

Không hiểu sao, tay bà ta run lên rất mạnh.

Bà ta mở ra.

Chỉ nhìn vài dòng đầu tiên, sắc mặt đã biến đổi hoàn toàn.

Sau đó bà ta lùi lại hai bước, cả người va vào tường.

“Không thể nào…”

“Bà lấy ở đâu ra?”

Mẹ đáp:

“Mười hai năm trước.”

“Bà tưởng chỉ có bà biết dùng một đứa trẻ để giữ đàn ông sao?”

“Tiền Phương Hoa, tôi chỉ không muốn diễn cùng bà mà thôi.”

Tiền Phương Hoa cầm báo cáo, môi run không ngừng.

“Bà không được nói ra…”

“Cầu xin bà…”

“Chuyện này không thể để Cảnh Hành biết…”

Mẹ nhìn bà ta.

“Bà sợ Lục Cảnh Hành biết, hay sợ người nhà họ Lục biết?”

Tiền Phương Hoa ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu.

“Tô Nhã Thanh!”

“Bà đã thắng rồi, bà còn muốn gì nữa?”

Mẹ im lặng vài giây.

Sau đó bà nói:

“Tôi muốn bà tự tay trả lại thứ bà cướp.”

“Danh phận, thể diện, nhà họ Lục, tất cả.”

Tiền Phương Hoa lắc đầu.

“Không…”

“Không thể…”

“Bà nội sẽ giết tôi mất…”

Tôi lạnh giọng nói:

“Lúc bà cùng bà ta ép mẹ tôi ký giấy từ bỏ tài sản, bà có nghĩ đến hôm nay không?”

Tiền Phương Hoa che mặt bật khóc.

Nhưng lần này không ai thương hại bà ta.

Nước mắt của kẻ thắng là vũ khí.

Nước mắt của kẻ thua chỉ là trò hề.

Mẹ đưa cho bà ta một bản thỏa thuận.

“Bà có hai lựa chọn.”

“Một, công khai xin lỗi, thừa nhận Lục Cảnh Hành không phải con nhà họ Lục, đồng thời trả lại quyền quản lý Lục Thị cho hội đồng chủ nợ xử lý.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...