20px

Trước bia mộ của cha tôi, Tiền Phương Hoa ngồi bệt dưới đất, bên cạnh là những mảnh giấy bị xé nát.

Người phụ nữ từng muốn bước lên vị trí chính thất bằng mọi giá, cuối cùng ngay cả tư cách đứng trước mộ với danh phận người nhà cũng không còn.

Sau đó, tôi không gặp lại bà ta nữa.

Nghe nói bà ta bán hết trang sức còn lại để trả một phần tiền.

Nghe nói Lục Cảnh Hành đổi lại họ Tiền, bỏ đi thành phố khác.

Nghe nói bà nội cuối cùng vẫn vào viện dưỡng lão, ngày nào cũng mắng người, nhưng không còn ai kiên nhẫn nghe.

Nghe nói Lục Thị hoàn tất thanh lý sau nửa năm, cái tên từng sáng rực trên tòa nhà trung tâm tài chính biến mất hoàn toàn.

Còn Tập đoàn Nhã Thanh thì ngược lại.

Dự án đầu tiên mở bán sau khi đổi tên bán hết trong ba giờ.

Trong buổi họp báo, có phóng viên hỏi mẹ:

“Bà Tô, mọi người đều nói bà đã thắng một trận rất đẹp. Bà có muốn nói gì với phụ nữ trong hoàn cảnh giống mình không?”

Mẹ đứng dưới ánh đèn, mặc bộ vest màu xanh đậm.

Gương mặt bà vẫn dịu dàng như trước, nhưng không còn là sự dịu dàng để người khác xem nhẹ.

Bà cầm micro, nhìn thẳng vào ống kính.

“Đừng đặt toàn bộ đời mình lên lòng chung thủy của bất kỳ ai.”

“Yêu có thể.”

“Tin có thể.”

“Nhưng đường lui nhất định phải do chính mình giữ.”

“Ngày còn yêu, hãy sống tử tế.”

“Ngày không còn yêu, hãy rời đi sạch sẽ.”

“Và nếu có người muốn đẩy bạn xuống vực…”

Bà dừng lại một chút.

Khóe môi khẽ cong.

“Vậy hãy chắc chắn rằng vực đó đứng tên bạn.”

Cả hội trường im lặng một giây.

Sau đó tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Tôi đứng dưới sân khấu, nhìn mẹ qua ánh đèn rực rỡ.

Đột nhiên nhớ lại ngày chúng tôi rời khỏi bệnh viện.

Hành lang dài hun hút.

Mưa lất phất bên ngoài.

Tôi hỏi bà:

“1,8 tỷ tệ, mẹ thật sự không cần sao?”

Khi đó mẹ không trả lời.

Bây giờ tôi đã hiểu đáp án.

Mẹ không cần 1,8 tỷ tệ trong tay cha tôi.

Bởi vì bà đã tự tay tạo ra thứ đáng giá hơn rất nhiều.

Không chỉ là đất đai.

Không chỉ là dự án.

Mà là sự tỉnh táo, tôn nghiêm và năng lực tự cứu lấy mình.

Sau buổi họp báo, mẹ đưa tôi về căn hộ cũ phía Tây thành phố.

Tôi hỏi bà:

“Mẹ, bây giờ chúng ta có rất nhiều nhà rồi, sao vẫn về đây?”

Mẹ mở cửa.

Căn hộ nhỏ vẫn sạch sẽ như hôm đầu chúng tôi tới.

Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ, rơi lên chiếc bàn gỗ cũ.

Bà đặt túi xuống, mỉm cười.

“Vì đây là nơi đầu tiên sau nhiều năm mẹ không còn phải diễn làm Lục phu nhân.”

“Ở đây, mẹ chỉ là Tô Nhã Thanh.”

Tôi bước tới ôm bà.

“Mẹ.”

“Ừ?”

“Sau này con muốn học tài chính.”

Mẹ bật cười.

“Sao đột nhiên lại muốn học?”

“Vì con muốn trở thành người giống mẹ.”

Mẹ vỗ nhẹ lưng tôi.

“Không cần giống mẹ.”

“Con phải trở thành người còn giỏi hơn mẹ.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

Năm đó, cha tôi để lại 1,8 tỷ tệ cho t/iểu t/am.

Mọi người đều nghĩ mẹ tôi thua thảm hại.

Nhưng sau này, toàn bộ thành phố đều biết.

Thứ người phụ nữ kia nhận được chỉ là một khối di sản rỗng ruột, nợ nần, nhục nhã và một đứa con trai không thuộc về nhà họ Lục.

Còn mẹ tôi, người bị yêu cầu ra đi tay trắng, đã mang theo sáu khu đất vàng, toàn bộ dự án cốt lõi, đội ngũ tinh nhuệ nhất và tôn nghiêm không ai cướp nổi.

Bà không khóc trong phòng bệnh.

Không tranh cãi trước di chúc.

Không cầu xin tình nghĩa hai mươi ba năm.

Bà chỉ ký tên.

Sau đó xoay người rời đi.

Một chữ cũng không thừa.

Bởi vì đối với một người phụ nữ đã chuẩn bị mười hai năm, cúi đầu không phải là nhận thua.

Mà là để nhặt lên con dao cuối cùng.

Khi bà ngẩng đầu lại lần nữa, người nên trả giá, một kẻ cũng không thoát.

Kết cục của cha tôi nằm dưới bia mộ lạnh lẽo.

Kết cục của Tiền Phương Hoa là tự tay ôm lấy đống tro tàn mà bà ta tưởng là vàng.

Kết cục của Lục Cảnh Hành là cả đời không dám nhắc lại hai chữ Lục thiếu.

Còn kết cục của mẹ tôi là tên bà được treo trên tòa nhà cao nhất trung tâm thành phố.

Ba chữ Tô Nhã Thanh sáng lên giữa màn đêm.

Rực rỡ, sạch sẽ, không cần dựa vào bất kỳ người đàn ông nào.

Đó mới là sự trả thù đẹp nhất.

Không phải kéo người khác xuống bùn.

Mà là đứng trên cao, nhìn họ tự chìm xuống cái bẫy do chính họ đào ra.

Và từ đầu đến cuối, tay mình vẫn sạch.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...