13

Ông Ôn tiếp tục nói:

“Phó Sùng Diễn là thiên tài kinh doanh, mười bảy tuổi tiếp quản gia nghiệp, vực dậy nhà họ Phó từ bờ vực phá sản, nghịch thiên cải mệnh trở thành gia tộc số một Hải Thành.”

“Nếu có thể liên hôn với cậu ta, nhà họ Ôn ít nhất ba đời không cần phải lo nghĩ.”

Bà Ôn do dự, nhấp một ngụm trà rồi hạ giọng:

“Người này tính tình rất lạnh lùng, trong mắt không chứa nổi một hạt cát, ghét nhất là bị người khác lừa dối.”

“Nghe nói có một thương nhân làm giả tài sản để lừa cậu ta đầu tư. Sau khi điều tra rõ chân tướng, cậu ta ép người đó nợ nần phá sản rồi ném ra biển khơi cho cá ăn.”

Người bà nói là Phó Sùng Diễn thật.

Đầu ngón tay tôi lại vô thức siết chặt.

Giống như đã làm chuyện xấu, sợ bị người ta bắt quả tang.

Ôn Đào khẽ cười:

“Từ nhỏ đến lớn, số con trai theo đuổi con nhiều không đếm xuể.”

“Em và đàn anh Phó học cùng một trường cấp ba, biết đâu anh ấy vẫn còn ấn tượng về em.”

“Em có lòng tin, chỉ cần có cơ hội tiếp xúc với anh ấy thì sẽ có cơ hội khiến anh ấy thích em.”

Bà Ôn yêu chiều gắp cho cô ta một miếng bào ngư.

Thấy tôi cúi đầu không nói gì, miễn cưỡng đưa sang một ly nước xoài.

Tôi không uống.

Tôi dị ứng xoài, có lần ăn phải suýt vào ICU, chị gái vay rất nhiều tiền mới cứu được tôi.

Tôi lặng lẽ đẩy sang một bên.

Bà Ôn có chút không vui.

Ôn Lâm nhìn thấy tất cả.

Nhưng anh vẫn không lên tiếng giúp tôi.

14

Để tổ chức tiệc sinh nhật cho Ôn Đào.

Bà Ôn đã đặt nhà hàng tốt nhất Hải Thành.

Mời rất nhiều nhân vật có máu mặt.

Ôn Đào đeo sợi dây chuyền Ôn Lâm tặng, mặc chiếc váy haute couture được bà Ôn thúc giục vận chuyển gấp từ Paris về, trông như một nàng công chúa.

Tôi vốn không muốn đi.

Ôn Lâm nói dù sao cũng là người một nhà, đừng làm ba tức giận.

Tôi đứng lặng lẽ bên cạnh.

Bạn thân của Ôn Đào khinh thường nhìn tôi:

“Đại tiểu thư Ôn, đây là người họ hàng xa đến ở nhờ nhà cậu đó sao?”

Không đợi tôi lên tiếng.

Một vị phu nhân nhìn thấy tôi, tiến lại gần bà Ôn rồi cười nói:

“Đây là ai vậy? Trông rất giống cô, cũng xinh đẹp như nhau.”

Bà Ôn thấy tôi chẳng ăn diện gì, liền mập mờ đáp:

“Cũng là tiểu thư nhà họ Ôn, được chúng tôi yêu thương như con gái ruột vậy!”

“Ồ! Con nuôi à!”

Bà Ôn có chút chột dạ nhưng không phủ nhận.

Ôn Lâm cố ý nhìn tôi một cái, như muốn xem tôi có buồn hay không.

Nhưng tôi không để tâm.

Ở bên kia, chiếc váy dài quét đất của Ôn Đào bị một chú chó đen nhỏ vừa chạy vào cào trúng.

Chủ nhân của chú chó liên tục xin lỗi.

Ôn Đào thấy đối phương chỉ mặc áo phông và quần jeans, thái độ lập tức kiêu ngạo:

“Chiếc váy này đắt lắm đấy, làm hỏng rồi cô đền nổi không?”

Nói xong, cô ta mang giày cao gót, dùng sức đá chú chó một cái.

Chú chó đen rên lên một tiếng rồi ngã xuống đất.

Cô gái mặc quần jeans tức đến run người, chất vấn Ôn Đào:

“Dựa vào đâu mà cô đá chó của tôi? Cô có biết cậu út tôi là ai không?”

Ôn Đào vẫn ngang ngược:

“Các tiểu thư danh giá trong giới này tôi đều quen biết.”

“Mặc kệ cậu út cô là nhà giàu mới nổi hay gia đình sa sút, địa vị của nhà họ Ôn ở Hải Thành không phải thứ cô có thể động vào.

15

Tôi từng học sơ cứu cho thú cưng nên vội vàng bước tới kiểm tra.

Dùng khăn tay băng bó vết thương cho chú chó.

Hai cô gái vẫn còn cãi nhau không ngừng.

Tôi kéo cô gái mặc quần jeans lại:

“Chó Schnauzer đen hình như bị tổn thương nội tạng rồi, tôi đi cùng cô đến bệnh viện thú cưng.”

Cô ấy sợ hãi:

“Trời ơi! Tôi khó khăn lắm mới dỗ được cậu út đồng ý cho đưa Tiểu Hắc ra ngoài. Nếu xảy ra chuyện thì tôi tiêu đời mất.”

Cô gái trừng mắt nhìn Ôn Đào rồi buông lời sẽ không bỏ qua cho nhà họ Ôn, sau đó ôm Tiểu Hắc cùng tôi rời đi.

Tôi liên hệ với bác sĩ từng phẫu thuật cho chú chó Golden bị gãy chân.

Cô gái tự giới thiệu mình tên là La Thư Di, suốt đường đi đều bật loa ngoài gọi điện:

“Cậu út, cháu thật sự không cố ý. Đại tiểu thư nhà họ Ôn quá đáng lắm, không phân biệt đúng sai đã làm Tiểu Hắc bị thương.”

Đầu dây bên kia áp suất cực thấp.

Tôi chỉ đành ôm chú Schnauzer đen đang run lẩy bẩy, nhẹ giọng dỗ dành:

“Ngoan nào, không sợ, không sợ nhé…”

Đột nhiên, giọng nói từ tính quen thuộc của một người đàn ông truyền ra từ điện thoại:

“Thư Di, ai đang bế Tiểu Hắc vậy? Mở camera lên.”

Cô ấy không hiểu chuyện gì, theo phản xạ đưa điện thoại về phía tôi.

Một gương mặt giống hệt Phó Sùng Diễn giả hiện ra trước mắt.

Tim tôi đập thình thịch vì sợ hãi.

Kỹ thuật PS của bạn trai cũ đúng là quá lợi hại.

Anh vậy mà chỉnh mặt mình giống hệt vị đại lão Hải Thành.

Có lẽ vì chột dạ.

Đầu óc tôi nóng lên, trực tiếp cúp máy.

La Thư Di đầy dấu hỏi.

Tôi chỉ đành nói dối:

“Sắp tới bệnh viện rồi, cứu Tiểu Hắc quan trọng hơn.”

16

May mà Ôn Đào không đá trúng vị trí hiểm yếu.

Tiểu Hắc chỉ bị xuất huyết nhẹ nội tạng, làm một tiểu phẫu là được.

Tôi luôn ở bên cạnh La Thư Di.

Cô ấy rất cảm kích, chủ động kết bạn liên lạc với tôi.

“Cậu út tôi là nhân vật số một Hải Thành, cô cứu chó của cậu ấy, chắc chắn sẽ được trọng thưởng.”

Tôi bấm ngón tay thật mạnh.

Trong lúc nhất thời lại nảy sinh ý nghĩ viển vông, chẳng lẽ người đàn ông yêu qua mạng với tôi thật sự là thái tử gia Hải Thành?

Nhưng ngay sau đó lại cảm thấy không thể nào, chắc chắn là bạn trai cũ mượn gương mặt của thái tử gia để lừa mấy cô gái nhỏ.

Thế nhưng, thật sự có người nào bỏ ra một triệu tệ chỉ để lừa một nhân viên cửa hàng thú cưng sao?

Trong lúc đầu óc hỗn loạn.

Một người đàn ông tuấn mỹ xuất hiện, toàn thân tỏa ra khí thế lạnh lẽo như thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.

Trên người anh vậy mà lại mặc chiếc sơ mi màu bạc tôi từng nhìn thấy trong video.

Trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ vương giả của Patek Philippe.

Khi xem ảnh chụp màn hình video của bạn trai cũ, chị gái còn từng nói người này thật biết cách, kiếm cả đồng hồ giả để lừa mấy cô gái nhỏ.

Thế là tôi chia tay anh.

Bà Ôn từng nói, thái tử gia nhà họ Phó ghét nhất sự lừa dối.

Trong mắt anh, liệu tôi có phải kẻ tội ác tày trời không?

Nỗi sợ hãi bản năng lập tức bao trùm lấy tôi.

Hàng mi khẽ run.

Trong lòng chỉ còn lại một suy nghĩ:

Nhất định không được để anh nhận ra tôi.

Nhất định không được.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...