Ngoại truyện (Phó Sùng Diễn)

1

Năm tôi năm tuổi từng bị bắt cóc.

Bị nhốt trong lồng chó suốt 72 giờ.

Bị ép đi tiểu vào lon sắt.

Chỉ cần ngủ thiếp đi sẽ bị roi quất đến toàn thân đẫm máu.

Sau khi lớn lên, thủ đoạn của tôi vô cùng quyết đoán.

Mười bảy tuổi đã dám lật bàn.

Giẫm đạp những kẻ từng bắt nạt mình dưới chân.

Đứng trên đỉnh cao, mọi thứ đều rất tốt.

Ngoại trừ chứng mất ngủ đã hành hạ tôi hơn mười năm.

Tôi tìm vô số bác sĩ tâm lý hàng đầu nhưng vẫn không chữa khỏi.

Cho đến một ngày…

Tôi vô tình lướt thấy một streamer dỗ ngủ trên mạng.

Một cô gái nhỏ dùng hiệu ứng làm đẹp.

Lần đầu mở giọng nói, cô ấy căng thẳng đến mức giọng run rẩy.

Mọi chuyện kỳ diệu như vậy đấy.

Chỉ cần nghe cô ấy nói chuyện là tôi có thể ngủ được.

Ngày nào cô ấy cũng đọc thơ cho tôi nghe.

Neruda, Szymborska, Borges…

Nghe là biết nền tảng văn học rất tốt.

Tiếng nói của con quỷ trong đầu tôi dần dần biến mất.

Thỉnh thoảng, tôi cũng moi được một ít thông tin.

Vì một vài nguyên nhân nào đó, cô gái nhỏ dường như buộc phải nghỉ học.

Tôi bắt đầu tặng những món quà đắt nhất.

Cô ấy rất thích.

Nhưng chưa từng đeo trên người.

2

Biết cô gái tên là Sơ Sơ là vào một đêm mưa lớn.

Ngoài làm streamer dỗ ngủ, cô ấy còn làm việc ở cửa hàng thú cưng.

Chúng tôi đang trò chuyện.

Đột nhiên nghe thấy tiếng cãi vã từ phía bên kia.

Ông chủ cửa hàng muốn vứt bỏ chú chó Golden bị khách nhí dẫn ra ngoài rồi làm gãy một chân.

“Sơ Sơ, em cũng biết việc làm ăn của anh không tốt, không thể nuôi một phế vật được.”

Cô ấy dường như rất sợ giao tiếp trực diện với người khác:

“Ô… ông chủ, nếu thật sự không được thì tiền viện phí… cứ trừ vào lương của em.”

Tôi rút ra một kết luận.

Sơ Sơ là một cô gái tốt bụng.

Vì thế tối hôm đó tôi tặng thưởng mười vạn tệ.

Cô ấy sợ đến chết khiếp.

Giống như lần đầu nhìn thấy nhiều tiền như vậy, còn nói mình không phải kẻ lừa đảo, hỏi tôi có cần viết giấy nợ hay không.

Tôi đùa một câu:

“Hay là em làm bạn gái anh nhé?”

Sơ Sơ do dự rất lâu rồi mới đồng ý.

Tôi chưa từng nghĩ bản thân sẽ chìm đắm đến vậy.

Ngày nào cũng nói những lời trêu chọc cô gái nhỏ.

Hoàn toàn không giống phong cách của tôi.

Nhưng thực tế đúng là như thế.

Khi ở trước mặt người mình thích, con người sẽ không hề kiêng dè mà bộc lộ bản thân nguyên thủy nhất.

Tôi thậm chí còn có chút ghen tị với chú chó Golden.

Muốn cô ấy trở thành tiểu chủ nhân nuôi dưỡng độc nhất vô nhị của mình.

3

Tôi hối hận rồi.

Có phải thái độ quá phóng túng của tôi đã khiến Sơ Sơ sợ hãi nên mới chấm dứt tình yêu qua mạng?

Cô ấy chặn rồi xóa tôi.

Cả người giống như bốc hơi khỏi nhân gian.

Khiến tôi lần đầu tiên nghi ngờ sức hấp dẫn của bản thân.

Tôi gần như lật tung tất cả cửa hàng thú cưng trong thành phố nhưng vẫn không tìm được.

Sau đó mới phát hiện cửa hàng đó đã đóng cửa.

Mặt bằng được đổi thành tiệm sửa xe.

Cho đến khi cháu gái gọi điện cho tôi, tôi lại nghe thấy một câu quen thuộc:

“Ngoan nào, cún ngoan.”

Dựa vào cái tên Ôn Sơ, tôi lập tức cho người điều tra.

Lúc đó mới biết cô ấy chính là thiên kim thật của nhà họ Ôn.

Lưu lạc bên ngoài suốt hai mươi năm.

Vì chị gái ở cô nhi viện mà từ bỏ cơ hội học đại học, một ngày làm ba công việc.

Tôi sợ nếu trực tiếp chất vấn lý do cô ấy rời đi sẽ làm cô ấy hoảng sợ bỏ chạy.

Nên âm thầm dọn sạch mọi chướng ngại cho cô ấy.

Xử lý những kẻ từng bắt nạt cô ấy.

Tìm đội ngũ chuyên nghiệp chữa bệnh cho chị gái cô ấy.

Cứu chú chó Golden bị đưa đến trạm cứu trợ chó hoang.

Đối xử tốt với một người là phải che gió chắn mưa cho người đó.

4

Cuối cùng tôi cũng dụ được Sơ Sơ vào phòng tắm đá cẩm thạch.

Cô ấy bỗng nhiên có chút hưng phấn.

Trong những năm tháng mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, cô ấy luôn mong có một căn phòng an toàn.

Được yên tâm ở mãi trong đó.

Người bị bóng ma tuổi thơ giam cầm không chỉ có mình tôi.

Tôi dùng sự nhiệt thành mãnh liệt của mình.

Đưa cô ấy đến đỉnh cao của niềm vui và hạnh phúc.

Để hai chúng tôi hoàn toàn hòa vào nhau.

Sơ Sơ run giọng, khẽ thở dốc hỏi tôi:

“Em chẳng có gì để cho anh cả, vì sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”

Tôi suy nghĩ một lúc.

Thích một người vốn chẳng cần lý do.

Cũng giống như tình yêu là cho đi, chứ không phải nhận lại.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...