Trong bữa cơm ở nhà thanh mai trúc mã, tôi bất ngờ nghẹn họng, buồn nôn hai tiếng.
Mẹ anh lập tức hiểu lầm rằng tôi đã có thai, liền trừng mắt nhìn Cố Bùi Thanh đầy bực bội:
“Bao giờ con mới để mẹ được bế cháu đây hả?”
Cố Bùi Thanh vẫn bình thản như thường, giọng điệu lạnh nhạt:
“Mẹ đừng nghĩ nhiều nữa.
Bạn trai cô ấy còn chưa có, lấy đâu ra chuyện mang thai?”
Tôi thoáng sững người. Theo phản xạ, lập tức gửi tin nhắn cho anh:
【Không phải thật đấy chứ?
Đêm hôm đó hình như cái bao…】
Hai chữ 【bị rách】 còn chưa kịp gửi đi, tôi đã nghe thấy tiếng mẹ anh lẩm bẩm không mấy vui vẻ:
“Giỏi thật đấy. Có bạn gái rồi mà vẫn chưa chịu tính chuyện kết hôn.”
1
Cố Bùi Thanh có gương mặt góc cạnh sắc nét, hàng mày anh tuấn nổi bật.
Nghe mẹ càm ràm, anh khẽ kéo lỏng cà vạt, lười nhác tựa người vào ghế:
“Mẹ ăn cơm đi.
Cứ nhắc chuyện cưới xin mãi, lát nữa dọa Vi Vi chạy mất thì sao?”
Nói xong, anh tiện tay xắn tay áo, mở điện thoại lên.
Ánh mắt dừng lại trên khung trò chuyện vài giây, hàng mày hơi nhíu.
Những ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình.
Điện thoại tôi lập tức rung lên.
Tin nhắn từ anh:
【Xin lỗi em.
Đêm đó đúng là anh hơi mất kiểm soát.
Nhưng em không uống thuốc tránh thai khẩn cấp à? Anh cứ nghĩ em biết rồi chứ.】
Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Bùi Thanh.
Anh vẫn ngồi đó, điềm tĩnh và thong dong như không có chuyện gì xảy ra. Điện thoại đã úp xuống mặt bàn, thậm chí chẳng buồn nhìn tôi lấy một lần.
Nhớ tới hai chữ “bạn gái” vừa nghe từ miệng mẹ anh, đầu óc tôi chợt trống rỗng.
Tôi vừa định mở miệng hỏi rõ thì một giọng nữ dịu dàng bỗng vang lên:
“Thơm quá đi mất~ May mà em đến đúng lúc.”
Người phụ nữ ấy tươi cười bước vào.
Cô ta mang theo đủ loại quà cáp lớn nhỏ, thuần thục cất vào tủ rồi sắp xếp gọn gàng từng món, tự nhiên như thể mình mới là nữ chủ nhân của căn nhà này.
Mãi đến khi đứng cạnh bàn ăn, cô ta mới nhận ra sự tồn tại của tôi.
“Chào em, chị là Kiều Nguyệt, bạn gái của Cố Bùi Thanh.”
Cô ta mỉm cười:
“Còn em là…?”
Theo bản năng, tôi nhìn sang Cố Bùi Thanh.
Nhưng sắc mặt anh vẫn không hề thay đổi.
Giọng nói lạnh nhạt, xa cách:
“Sao cô biết mật mã nhà tôi?
Còn chuyện cô là bạn gái tôi…
Tôi chưa từng thừa nhận.”
Chỉ đến khi bị Kiều Nguyệt nhìn chằm chằm một lúc, anh mới như nhớ ra vẫn còn câu hỏi chưa trả lời.
Anh đáp lại bằng giọng thiếu kiên nhẫn:
“Đây là Hứa Tri Vi.
Em gái cùng lớn lên từ nhỏ.”
Vừa nghe vậy, Kiều Nguyệt lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta vui vẻ tiến tới nắm tay tôi:
“Chào Vi Vi nhé.
Chị là mối tình đầu của Cố Bùi Thanh.”
Cô ta ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng:
“Bao năm nay anh ấy không yêu ai là vì chờ chị đấy.
Bọn chị dự định sang xuân năm sau sẽ kết hôn. Đến lúc đó em nhất định phải làm phù dâu cho chị nha~”
Giọng nói ấy không hề nhỏ.
Cố Bùi Thanh đương nhiên nghe thấy.
Nhưng anh không phủ nhận, cũng chẳng mở miệng giải thích.
Mẹ Cố quan sát mọi thứ một lượt rồi vui mừng đứng bật dậy:
“Chắc ông nhà tôi ở trên cao phù hộ thật rồi.
Cuối cùng cây sắt cũng chịu nở hoa.
Tôi phải đi thắp hương báo tin mới được.”
2
Sau khi mẹ Cố rời đi, bàn ăn lập tức rơi vào yên lặng.
Kiều Nguyệt tự nhiên lấy bát đũa, ngồi xuống bên cạnh Cố Bùi Thanh.
Cô ta nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai, đôi mắt đầy ý cười:
“Mật mã nhà là sinh nhật em, vậy mà anh còn hỏi em biết bằng cách nào à?
Hay mật mã điện thoại anh cũng là sinh nhật em luôn đấy?”
Nói rồi, cô ta trực tiếp cầm điện thoại của Cố Bùi Thanh lên.
Ngón tay chỉ bấm sáu con số.
Màn hình lập tức mở khóa.
“Quả nhiên mở được.
Mười năm rồi mà anh vẫn chẳng thay đổi gì cả.”
Nói được nửa câu, cô ta đã bắt đầu lướt xem điện thoại của anh.
Một lát sau, Kiều Nguyệt liếc nhìn tôi rồi khẽ nhíu mày:
“Cố Bùi Thanh, sao anh lại để chế độ ẩn thông báo của Vi Vi vậy?
Em hay ghen thật, nhưng đâu đến mức vô lý như thế.
Một cô em gái đáng yêu thế này mà anh cũng nỡ đối xử vậy sao?”
Tôi bất giác ngẩng đầu nhìn anh.
Cố Bùi Thanh hơi ngả người ra sau, đầu ngón tay hờ hững đặt trên thành ghế của Kiều Nguyệt.
Giọng anh bình thản:
“Bình thường bận lắm.
Hơn nữa… cô ấy khá phiền.”
Anh không hề nhìn tôi.
Tựa như đang nhắc tới một đứa trẻ nghịch ngợm chẳng hiểu chuyện.
“Trông tôi giống người rảnh rỗi lắm sao?
Làm gì có thời gian đi dỗ trẻ con.”
Trong đầu tôi như có thứ gì đó vỡ tan.
Thì ra những lần tôi ôm điện thoại chờ tin nhắn hồi âm, tất cả đều không phải vì anh bận.
Anh chỉ đơn giản là cố tình bỏ qua.
Chỉ có tôi quá dễ dỗ.
Mỗi lần anh thuận miệng nói một câu:
“Hôm nay anh mệt quá.”
Tôi lại tự nuốt hết tủi thân và hờn trách vào lòng, còn ngoan ngoãn nhắn lại:
“Vậy anh nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
“Cạch.”
Đôi đũa trên tay tôi rơi xuống đất.
Tôi luống cuống cúi người xuống nhặt.
Cũng chính khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến trái tim mình lạnh đi.
Dưới gầm bàn, đôi chân trắng nõn của Kiều Nguyệt đang như vô tình lại như cố ý khẽ chạm vào ống quần tây của Cố Bùi Thanh.
Còn người đàn ông luôn lạnh lùng, kiêu ngạo, trước nay giữ khoảng cách với tất cả mọi người ấy…
Lại bình thản ngồi nguyên tại chỗ.
Không né tránh.
Cũng không hề có ý định tránh né.
3
Sau khi Cố Bùi Thanh lái xe đưa Kiều Nguyệt rời đi, tôi đứng ngoài cổng tiễn họ.
Trên đường về nhà, đầu óc tôi hỗn loạn như một mớ chỉ rối.
Nằm trên giường lướt xem trang cá nhân của Kiều Nguyệt, tôi vô tình nhìn thấy bức ảnh chụp giấy chứng nhận ly hôn mà cô ta vừa đăng.
Tôi lập tức bật dậy.
Cố Bùi Thanh…
Anh có biết chuyện này không?
Khi tôi còn đang ngổn ngang suy nghĩ, giọng nói quen thuộc của anh bỗng vang lên ngoài cửa.
Anh mang theo quà biếu đến gặp bố tôi:
“Chú Hứa, cháu có chút việc công việc cần trao đổi với Vi Vi. Không biết có tiện không ạ?”
Đến lúc hoàn hồn, tôi mới nhận ra Cố Bùi Thanh đã đứng ngay trước cửa phòng.
Anh lễ phép chào bố tôi một tiếng:
“Cháu xin phép làm phiền ạ.”
Cánh cửa vừa khép lại, anh lập tức xoay người.
Nụ hôn bất ngờ ập xuống đầy dữ dội.
Cố Bùi Thanh siết chặt vòng eo tôi, hơi thở nóng rực phả bên tai:
“Vi Vi, em có biết không…
Mỗi lần em đỏ mắt nhìn anh…
Là lúc em khiến người khác không thể rời mắt nhất.”
Anh khẽ cắn lên vành tai tôi như trừng phạt.
Bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve nơi thắt lưng.
Cả người tôi mềm nhũn đi vì cảm giác tê dại, nhưng vẫn cố gắng hỏi:
“Nếu em thật sự mang thai thì sao?”
“Không đâu.”
Giọng anh khàn thấp.
“Lúc gần kết thúc mới xảy ra sự cố.”
Một tay anh ôm chặt tôi, tay còn lại khóa cửa phòng.
“Hơn nữa, thời khắc cuối cùng anh vẫn biết kiểm soát.”
Chaporia
Bình Luận (0)