“Cậu còn gì muốn nói?”

Tần Vũ nhìn tấm ảnh. Rất lâu sau, anh khàn giọng hỏi: “ADN… đã có kết quả chưa?”

Đội trưởng Hàn nhìn anh bằng ánh mắt không chút cảm xúc. “Có rồi.”

Tần Vũ chậm rãi ngẩng đầu. Hơi thở của anh trở nên rất nhẹ, như sợ chỉ cần thở mạnh một chút, sự thật sẽ bị đập nát trước mặt anh.

Đội trưởng Hàn nói: “Nạn nhân là Giang Ninh.”

Một câu rất ngắn. Nhưng đối với Tần Vũ, nó giống như bản án tử hình.

Anh ngồi bất động. Vài giây sau, toàn thân anh bắt đầu run lên. Anh cúi đầu, bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt. “Không thể nào… không thể nào…”

Đội trưởng Hàn lạnh lùng nói tiếp: “Còn mẫu sinh học còn sót lại trong hệ thống thoát nước đã được tìm thấy một phần. Kết quả xác định phôi th/a/i có quan hệ huyết thống trực tiếp với Giang Ninh. Người cha sinh học…”

Anh ấy dừng lại.

Tần Vũ đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ đến đáng sợ.

Đội trưởng Hàn nhìn thẳng vào anh. “Là cậu.”

Tần Vũ phát ra một tiếng nghẹn kỳ dị. Anh cúi gập người xuống, hai tay ôm lấy đầu, cả người run bần bật. Tôi từng thấy anh khóc một lần, đó là khi mẹ anh mất. Nhưng lúc ấy anh chỉ đứng trước cửa phòng cấp cứu, mắt đỏ lên, không rơi một giọt nước mắt nào. Anh nói người làm pháp y phải học cách bình tĩnh trước cái ch/ết. Thế nhưng bây giờ, anh khóc đến mức không thể ngẩng đầu.

“Giang Ninh…” Anh gọi tên tôi, giọng vỡ vụn. “Ninh Ninh…”

Tôi đứng trước mặt anh, bình tĩnh nhìn dáng vẻ suy sụp của anh. Nếu là trước đây, chỉ cần anh cau mày một chút, tôi đã đau lòng. Chỉ cần anh gọi tôi một tiếng Ninh Ninh, tôi đã có thể bỏ qua mọi lạnh nhạt.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy mệt mỏi. Tình yêu của tôi đã bị chôn cùng th/i th/ể không còn nguyên vẹn kia. Đứa con của tôi đã bị chính tay cha nó ném xuống nơi bẩn thỉu nhất. Những giọt nước mắt muộn màng này, ngoài ghê tởm ra, chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Tần Vũ đột nhiên đứng bật dậy. “Cho tôi gặp cô ấy. Tôi muốn gặp Giang Ninh.”

Đội trưởng Hàn cười giận. “Gặp? Cậu muốn gặp phần nào của cô ấy? Phần bị cậu hủy sạch dấu vết, hay phần bị cậu bỏ lại trong cống?”

Tần Vũ như bị tát một cái, cả người lảo đảo ngã lại xuống ghế.

Đội trưởng Hàn cúi xuống, giọng thấp đến mức từng chữ đều mang theo hận ý. “Tần Vũ, tôi sẽ không để cậu ch/ết dễ dàng trong hối hận đâu. Cậu phải sống. Sống để nhìn hung thủ bị bắt. Sống để nhìn chân tướng được công bố. Sống để biết Giang Ninh đã từng yêu cậu đến mức nào, và cậu đã tự tay phá nát thứ quý giá nhất đời mình ra sao.”

Ba ngày sau, vụ án có bước ngoặt lớn. Tống Đào gửi một đoạn video đến điện thoại Tần Vũ. Trong video, cô ta ngồi trong một căn phòng tối, tóc xõa trên vai, trên mặt không có chút sợ hãi nào. Cô ta cười rất đẹp, vẫn là dáng vẻ yếu mềm từng khiến Tần Vũ bao lần che chở.

“Anh Tần Vũ, chắc anh biết hết rồi nhỉ?”

Tần Vũ bị còng tay ngồi trong phòng giám sát. Video được phát trên màn hình trước mặt tất cả điều tra viên.

Tống Đào nghiêng đầu, giọng dịu dàng: “Em thật sự không ngờ chị Giang còn để lại ghi âm. Cảnh sát đúng là phiền phức. Nhưng không sao, anh sẽ giúp em lần nữa đúng không? Dù sao anh đã giúp em một lần rồi. Nếu em bị bắt, anh cũng không thoát được đâu.”

Tần Vũ nhìn màn hình, mắt đỏ ngầu. “Tống Đào…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...