Nói xong, tôi rời khỏi phòng khách.
Tối đó, trong nhóm gia đình nhà họ Chu, Hà Gia Ninh gửi một đoạn tin nhắn rất dài.
Nội dung đại khái là:
Cô ta thừa nhận những món đồ kia do mẹ tôi gửi cho tôi và An An.
Cô ta nói lúc đầu “không chú ý”, sau đó phát hiện nhưng vì ngại trả lại nên tiếp tục giữ.
Cô ta xin lỗi tôi.
Xin lỗi An An.
Xin lỗi bố mẹ tôi.
Cùng lúc đó, bài đăng khoe canh gà của cô ta cũng bị xóa.
Vòng bạc được gửi trả về trung tâm.
Nhưng khi tôi mở hộp ra, nhìn thấy chiếc vòng bạc nhỏ đã bị trầy một vết, tôi vẫn không cho An An đeo lại.
Mẹ tôi cầm chiếc vòng, im lặng rất lâu.
Cuối cùng bà nói:
“Không sao.”
“Món này bẩn rồi, bà ngoại mua cái mới cho An An.”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Có những thứ đã bị người khác đụng vào, trả lại cũng không còn như cũ.
Tình cảm cũng vậy.
Sau khi Hà Gia Ninh xin lỗi, nhà họ Chu tưởng chuyện đã hạ nhiệt.
Chu Yến Thần lại bắt đầu thường xuyên nhắn tin.
Lần này anh không nhắc tới mẹ anh nữa.
Anh gửi ảnh ngày xưa của chúng tôi.
Lần đầu đi biển.
Lần đầu ăn Tết ở nhà tôi.
Ảnh cưới.
Ảnh siêu âm của An An.
Anh viết:
“Chi Ninh, chúng ta từng rất yêu nhau.”
“Anh không tin em thật sự có thể buông bỏ nhanh như vậy.”
“Anh thừa nhận mình sai, nhưng lỗi của anh chưa đến mức phải ly h/ôn.”
Tôi nhìn từng tấm ảnh.
Trong ảnh, cô gái mặc váy trắng đứng cạnh anh cười rạng rỡ.
Khi đó tôi thật sự tin rằng mình sẽ hạnh phúc.
Tin rằng yêu một người thì có thể vượt qua khoảng cách, khác biệt, mâu thuẫn gia đình.
Nhưng hôn nhân không c/hết vì một bát canh.
Nó c/hết vì từng lần thất vọng nhỏ không được coi trọng.
C/hết vì khi tôi cần anh nhất, anh đứng về phía người làm tổn thương tôi.
C/hết vì con gái tôi vừa sinh ra đã bị xem nhẹ, còn anh vẫn thấy đó chỉ là chuyện nhỏ.
Tôi trả lời anh một câu:
“Đúng, chúng ta từng rất yêu nhau.”
“Nhưng từng yêu không có nghĩa là phải tiếp tục chịu khổ.”
Sau đó tôi chặn anh.
Phiên hòa giải đầu tiên diễn ra vào một buổi sáng mưa nhỏ.
Tôi mặc áo khoác màu be, bế An An đi cùng bố mẹ và luật sư.
Chu Yến Thần tới một mình.
Anh gầy đi khá nhiều, dưới mắt có quầng thâm, râu cũng không cạo sạch.
Vừa thấy tôi, anh lập tức đứng dậy.
“Chi Ninh.”
Tôi gật đầu rất nhạt.
“Anh Chu.”
Hai chữ ấy khiến anh khựng lại.
Luật sư hai bên ngồi xuống.
Người hòa giải cố gắng khuyên chúng tôi suy nghĩ lại vì con còn nhỏ.
Chu Yến Thần nắm lấy cơ hội, nói rất nhiều.
Anh nói mình yêu tôi.
Nói sẽ dọn ra ngoài sống riêng.
Nói sẽ thuê bảo mẫu chuyên nghiệp.
Nói sẽ để mẹ anh xin lỗi.
Nói An An cần cả bố và mẹ.
Tôi lắng nghe từ đầu đến cuối.
Sau đó hỏi anh:
“Anh có đồng ý để con theo tôi không?”
Anh lập tức nói:
“Không.”
Tôi gật đầu.
“Vậy không có gì để hòa giải.”
Người hòa giải nhìn tôi.
“Cô Chi, cô thật sự không muốn cân nhắc thêm sao?”
Tôi đặt tập chứng cứ lên bàn.
“Không.”
“Trong thời gian tôi ở cữ, anh Chu không hoàn thành trách nhiệm chăm sóc vợ con.”
“Mẹ anh Chu có hành vi chiếm dụng đồ của mẹ con tôi, phân biệt giới tính trẻ sơ sinh, lời nói xúc phạm sản phụ.”
“Anh Chu biết nhưng không ngăn cản.”
“Tôi không tin tưởng môi trường gia đình bên đó có lợi cho sự phát triển của con gái tôi.”
“Tôi yêu cầu ly h/ôn, yêu cầu quyền nuôi con, yêu cầu anh Chu trả cấp dưỡng đúng quy định, đồng thời hoàn trả các khoản tài sản riêng.”
Từng câu từng chữ, rõ ràng.
Không khóc.
Không làm loạn.
Không níu kéo.
Chu Yến Thần nhìn tôi, ánh mắt dần đỏ lên.
Có lẽ anh chưa từng thấy tôi như vậy.
Tôi từng ở trước mặt anh mềm yếu, hay cười, dễ dỗ.
Chỉ cần anh nói “anh mệt”, tôi sẽ tự động lùi một bước.
Chỉ cần anh nói “mẹ không có ý xấu”, tôi sẽ tự an ủi mình đừng nghĩ nhiều.
Chỉ cần anh ôm tôi, tôi có thể quên đi mọi tủi thân.
Nhưng bây giờ, tôi không cần cái ôm đó nữa.
Phiên hòa giải không thành.
Vụ việc chuyển sang thủ tục tiếp theo.
Trong lúc đó, nhà họ Chu vẫn không từ bỏ.
Đào Tú Phân tìm tới tận trung tâm, nhưng bị bảo vệ chặn ngoài cửa.
Bà ta ngồi ngay ở sảnh khóc lóc.
Nói tôi không hiếu thuận.
Nói tôi không cho bà gặp cháu.
Nói tôi lấy tiền nhà họ Chu.
Chaporia
Bình Luận (0)