Anh ta dừng lại, tự cười nhạo.

“Tôi không ngờ báo ứng đến nhanh như vậy.”

Trần Phương ngồi bên cạnh bật khóc.

“Bác sĩ Tô, chúng tôi thật sự biết sai rồi. Sau khi anh ấy xuất viện, chúng tôi sẽ quay video xin lỗi công khai. Chúng tôi sẽ nói rõ toàn bộ sự thật. Cô cứu anh ấy hai lần, chúng tôi còn hại cô. Chúng tôi không phải con người.”

Tôi không an ủi cô ta.

Tôi chỉ hỏi Chu Chí Minh: “Anh biết vì sao lần đó tôi nói có những món tiền trả lại sẽ rất nặng không?”

Anh ta ngẩng đầu.

Tôi nói: “Vì số tiền đó không chỉ là tiền. Nó là niềm tin của bác sĩ vào bệnh nhân, cũng là niềm tin của bệnh nhân khác vào bác sĩ. Anh cầm 200.000 tệ, nhưng anh khiến khoa cấp cứu mất đi một bác sĩ trong nửa năm. Anh khiến nhiều bác sĩ trẻ sợ nhận ca khó. Anh khiến những bệnh nhân thật sự cần được cứu phải trả giá cho sự tham lam của anh.”

Mắt Chu Chí Minh đỏ lên.

Lần này không còn vẻ diễn kịch.

Anh ta thật sự không nói nổi.

Tôi tiếp tục: “Anh xin lỗi tôi, tôi nghe. Nhưng tôi không có nghĩa vụ tha thứ. Sau này anh sống thế nào, đừng dùng tiền của người khác, đừng dùng thiện ý của người khác để đánh cược nữa.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Ra đến cửa, Chu Chí Minh đột nhiên gọi tôi.

“Bác sĩ Tô.”

Tôi dừng bước.

Anh ta nghẹn giọng: “Cảm ơn cô đã cứu tôi lần thứ hai.”

Tôi không quay đầu.

“Muốn cảm ơn thì sống cho đàng hoàng.”

Ba ngày sau, Chu Chí Minh đăng video xin lỗi.

Trong video, anh ta mặc áo bệnh nhân, ngồi trên giường bệnh, Trần Phương đứng bên cạnh. Không có nhạc nền bi thương, không có khóc lóc quá mức, chỉ có lời xin lỗi được đọc rõ ràng từng câu.

Anh ta thừa nhận nửa năm trước đã chuẩn bị đơn khiếu nại trước ca m/ổ, thừa nhận bác sĩ Tô đã giải thích đầy đủ rủi ro, thừa nhận mình giả vờ cánh tay không thể cử động để yêu cầu bồi thường, thừa nhận sau khi nhận tiền còn đăng bài khoe khoang sai trái. Anh ta cũng nói rõ, nửa năm sau khi bản thân gặp nguy hiểm lần nữa, chính bác sĩ Tô đã tham gia cứu anh ta theo đúng quy trình, và anh ta sẽ hoàn trả toàn bộ tiền, bồi thường tổn thất, chấp nhận mọi hậu quả pháp lý.

Video nhanh chóng lan ra.

Lần này, không phải kiểu dư luận một chiều mắng bệnh viện như Chu Chí Minh từng tưởng tượng.

Bình luận gần như nổ tung.

“Cứu mạng xong còn bị t/ống t/iền? Bác sĩ gặp loại người này đúng là lạnh lòng.”

“May mà bác sĩ Tô vẫn cứu lần hai. Đổi lại là tôi chắc tức tới ngất.”

“Không phải bác sĩ không muốn cứu người, là người xấu đang ép bác sĩ không dám cứu.”

“Bệnh viện cũng phải xin lỗi bác sĩ chứ? Có bằng chứng mà vẫn ép hòa giải là sao?”

Áp lực dư luận cuối cùng quay về đúng nơi nó nên quay về.

Bệnh viện đăng thông báo chính thức.

Thông báo xác nhận bác sĩ Tô không có sai sót chuyên môn trong ca ph//ẫu th//uật nửa năm trước, xác nhận khiếu nại của Chu Chí Minh không đúng sự thật, xác nhận bệnh viện đã hoàn trả khoản tiền bị trừ của tôi, khôi phục mọi phụ cấp, đồng thời xin lỗi vì quy trình xử lý tranh chấp không thỏa đáng gây ảnh hưởng đến danh dự và công việc của tôi.

Phó viện trưởng Lưu bị miễn chức.

Trưởng phòng Vương bị cảnh cáo hành chính.

Luật sư Phương cũng không thoát. Bởi trong quá trình điều tra, người ta phát hiện ông ta từng nhiều lần hướng dẫn thân chủ dùng khiếu nại y tế để ép hòa giải. Văn phòng luật nơi ông ta làm việc lập tức cắt quan hệ, còn hiệp hội luật sư mở quy trình xem xét kỷ luật.

Còn Chu Chí Minh, sau khi xuất viện, ngoài việc hoàn trả tiền và bồi thường, anh ta còn bị công ty cho nghỉ việc. Người quen từng vay mượn qua lại cũng dần tránh xa. Nghe nói anh ta bán xe trả nợ, chuyển tới một căn hộ nhỏ hơn. Trần Phương thì đưa con về nhà mẹ đẻ một thời gian, nói cần suy nghĩ lại cuộc hôn nhân này.

Tôi không quan tâm lắm.

Điều duy nhất tôi quan tâm là một tháng sau, tôi nhận được thông báo quay lại tổ ph//ẫu th//uật cấp cứu.

Thông báo lần này do đích thân viện trưởng ký.

Kèm theo đó là quyết định thành lập “Cơ chế bảo vệ nhân viên y tế trước khiếu nại ác ý”. Mọi tranh chấp có dấu hiệu gian dối sẽ được chuyển cho bộ phận pháp lý độc lập xử lý, không được tùy tiện ép bác sĩ hòa giải riêng.

Chủ nhiệm Hoàng cầm thông báo, đặt trước mặt tôi: “Thế nào? Còn dám quay lại không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...