20px

Khi ấy sức khỏe nàng đã không còn tốt.

Nghiêng người dựa trên nhuyễn tháp, nàng mỉm cười trấn an:

“Ta biết không phải muội.”

“Nương nương biết là ai sao?”

Ta hạ thấp giọng hỏi:

“Vì sao không xử trí kẻ đó?”

Nàng vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc ta.

“Ý Như, đừng hỏi nữa.”

“Lúc ta biết được thì đã quá muộn rồi.”

Vì thế ta không hỏi thêm nữa.

Mãi đến sau này, khi các hoàng t.ử đều trưởng thành.

Trong ánh mắt Lý Lẫm Xuyên nhìn họ dần xuất hiện sự đề phòng.

Ta mới chợt hiểu.

Người mà Thôi Uyển Thanh nhắc tới rốt cuộc là ai.

Thôi gia thế lực quá lớn, ngoại thích lộng quyền là cơn ác mộng của mọi đế vương.

Kiếp trước vào lúc này, Thôi Uyển Thanh không ở Giang Nam.

Nàng vừa mang thai, được giữ lại Đông cung dưỡng thai.

Đứa trẻ vốn nên có ở kiếp trước, kiếp này lại không thấy đâu nữa.

Nghe trưởng tỷ nói, trong viện của Thái t.ử phi luôn sắc một nồi t.h.u.ố.c Chủng Ngọc Thang.

Lý Lẫm Xuyên nói không sai.

Sống lại một đời, hắn quả thực đã chuẩn bị chu toàn mọi thứ.

Trong xe ngựa, ta vùi mặt vào lòng Tạ Hoài Dữ.

“Sao chàng lại tới đây?”

“Ta nằm mơ.”

“Trong mơ, ta thầm thương nàng nhiều năm.”

“Vì muốn bày tỏ tâm ý, còn nhờ mẫu thân đi cầu Hoàng hậu ban ý chỉ tứ hôn.”

“Nhưng ý chỉ mãi không tới, sau này ta hỏi lại mới biết nàng đã vào Đông cung.”

“Về sau nàng trở thành Hoàng quý phi, có con.”

“Nhưng chưa từng gửi về một lá thư nhà nào.”

“Đúng lúc các hoàng t.ử thiếu một vị tiên sinh.”

“Ta chủ động từ quan, vào cung dạy dỗ hoàng t.ử.”

“Cuối cùng mới được gặp lại nàng.”

“Nàng sống không hề vui vẻ.”

“Nhưng may mà còn có Tiểu hoàng t.ử ở bên.”

“Chỉ tiếc thế sự trêu ngươi, về sau đã xảy ra rất nhiều chuyện.”

“Ta tỉnh lại từ giấc mộng.”

“Đột nhiên rất muốn gặp nàng.”

Chuyện cũ như mộng.

Ta có chút buồn bã.

“Chỉ vì một giấc mơ thôi mà chàng từ Kim Lăng chạy tới đây suốt đêm sao?”

Tạ Hoài Dữ khựng lại.

“Trong mơ, nàng khóc rất thương tâm.”

Thật ra hắn còn một chuyện chưa nói.

Trong giấc mơ ấy, trước khi Hạo nhi qua đời đã từng gặp hắn một lần.

Nó nói:

“Tiên sinh.”

“Nếu có kiếp sau, đừng tới muộn nữa.”

Làm thầy trò nhiều năm, hắn biết Hạo nhi đang nói tới điều gì.

Thiếu niên nằm trên giường bệnh gò má hõm sâu.

Chỉ có đôi mắt là sáng đến kinh người.

Hắn kéo chăn đắp lại cho Hạo nhi.

“Dù có kiếp sau.”

“Cũng không thể biết trước tương lai.”

Thế là Hạo nhi bật cười.

Cả đời này, Tạ Hoài Dữ chưa từng thấy nó cười nhẹ nhõm như vậy.

Nó nói:

“Con sẽ báo mộng cho tiên sinh.”

Thái t.ử hồi kinh.

Vốn dĩ hắn tới Giang Nam để điều tra vụ thuế muối.

Nhưng điều tra tới cuối cùng chỉ xử lý qua loa vài thương hộ.

Quan viên trong triều đều ca ngợi Thái t.ử nhân đức.

Giữa những lời ca tụng ấy.

Bỗng xuất hiện tin đồn Thái t.ử thấy sắc nổi lòng tham, cưỡng đoạt thê t.ử của thần t.ử.

Mấy vị huynh đệ của Thái t.ử liên tiếp phái người tới Giang Nam dò xét.

Tạ Hoài Dữ lo lắng danh tiết của ta bị ảnh hưởng nên giấu kín mọi tin tức.

Đến khi sóng gió gần lắng xuống, Thôi Uyển Thanh lại đi đ.á.n.h trống Đăng Văn.

“Thần nữ tố cáo Thái t.ử hai tội.”

“Thứ nhất, bao che tham ô, thiên vị làm trái pháp luật.”

“Trong vụ án thuế muối ở Giang Nam, Thái t.ử phụng chỉ điều tra nhưng không nghiêm trị theo pháp luật.”

“Khiến quốc pháp triều đình bị xem như trò đùa.”

“Thứ hai, hạ độc tuyệt tự, bại hoại luân thường.”

“Sai người lén bỏ hồng hoa vào t.h.u.ố.c của thần nữ.”

“Khiến khí huyết ngưng trệ, đoạn tuyệt đường con cái…”

Khi ta nhận được tin, Thôi Uyển Thanh đã bị tống vào ngục.

Cung nữ bên cạnh nàng đi suốt đêm tới gặp ta.

Mang theo một bức thư, thư rất ngắn.

“Hứa cô nương, thấy thư như gặp mặt.”

“Võ tướng c.h.ế.t nơi sa trường.”

“Văn thần c.h.ế.t vì can gián.”

“Máu đổ trên điện vàng là kết cục tốt nhất của một gián thần.”

“Chuyện này không liên quan tới cô nương, xin đừng tự trách, cũng đừng vì ta mà đau lòng.”

Ngoài trời lại là một đêm mưa.

Ta sai người chuẩn bị xe ngựa.

Tạ Hoài Dữ hỏi:

“Nàng muốn đi đâu?”

“Đi kinh thành.”

“Làm chứng cho Thái t.ử phi.”

“Tố cáo Thái t.ử ỷ thế h.i.ế.p người, cưỡng đoạt thê t.ử của thần t.ử.”

“Làm l.o.ạ.n l.u.â.n thường.”

“Phá hoại cương thường.”

“Làm nhục triều đình.”

“Tổn hại quốc bản.”

“Không xứng làm quân vương.”

Tạ Hoài Dữ nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...