“Cô đang làm gì vậy?”
Chương 8
Lâm Duyệt nhìn thấy Tống Tử Chiêu, lập tức vừa khóc vừa chạy tới.
“Sư huynh, anh nhìn học tỷ đi. Người ta chỉ muốn đến xin lỗi chị ấy thôi, kết quả… hu hu hu…”
Tôn Sa bên cạnh lạnh lùng cười.
“Một con tiểu tam không biết xấu hổ thì có tư cách gì xin lỗi? Nếu tôi là cô, tôi đã nhảy thẳng từ đây xuống để tạ tội rồi!”
“Tôn Sa!”
Tống Tử Chiêu lạnh giọng quát, trừng mắt nhìn sang.
“Chuyện của tôi và Nghiên Nghiên chưa đến lượt cô xen vào. Hơn nữa Lâm Duyệt cũng không phải tiểu tam. Tôi không cho phép cô sỉ nhục cô ấy như vậy!”
Tôn Sa tức đến bốc khói, còn muốn xông lên lần nữa.
Nhưng lúc này, tôi trực tiếp mở đoạn ghi âm trong điện thoại.
Đó là những lời khiêu khích mà Lâm Duyệt vừa nói với tôi sau khi vào phòng.
Tất cả đều đã được ghi lại.
Sắc mặt Tống Tử Chiêu và Lâm Duyệt đều thay đổi.
Đặc biệt khi nghe đến câu cuối: “Tôi lại thấy cô còn ghê tởm hơn cả Tống Tử Chiêu”, Tống Tử Chiêu càng hoảng hốt nhìn tôi.
Anh ta còn muốn ngụy biện:
“Nghiên Nghiên, anh…”
“Thỏa thuận ly hôn ở đây, ký đi.”
Tôi cắt ngang lời Tống Tử Chiêu, sau đó giơ điện thoại về phía anh ta.
“Nếu không, những thứ này mà đưa ra tòa, anh sẽ càng mất mặt hơn.”
Lâm Duyệt bên cạnh thấy vậy lập tức tiến lên cầm lấy thỏa thuận ly hôn, đưa đến trước mặt Tống Tử Chiêu.
“Sư huynh, anh mau ký đi. Ký xong anh có thể rời khỏi bà già này rồi…”
“Tôi không ly hôn!”
Tống Tử Chiêu giật lấy thỏa thuận ly hôn, xé nát ngay lập tức.
Anh ta nghiến răng, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Duyệt.
“Cô là cái thá gì mà dám gọi cô ấy là bà già? Cô ấy là vợ tôi, mãi mãi đều là vợ tôi!”
Lâm Duyệt vừa nghe lời này thì nổ tung, lập tức mất đi dáng vẻ dịu dàng đáng yêu thường ngày, hét lớn vào mặt Tống Tử Chiêu:
“Hay lắm, hóa ra anh nói yêu em, nói sẽ ly hôn đều là lừa em đúng không? Anh ngủ với em chùa đấy à?”
“Cuộc hôn nhân anh hứa cho em, địa vị ở bệnh viện này mà anh hứa cho em, tất cả đều là giả sao? Em không cần biết, Tống Tử Chiêu, hôm nay anh bắt buộc phải cho em một câu trả lời!”
Chaporia
Bình Luận (0)