
Giới Thiệu
Sau khi được chẩn đoán m ắc tr ầ/m c.ả/m n ặ/ng, tôi đã từ bỏ hoàn toàn ham muốn kiểm soát người chồng tổng tài của mình.
Tôi không còn hỏi anh đi đâu, làm gì.
Ngay cả khi Cố Đình Xuyên trở về nhà với mùi nước hoa phụ nữ vương trên người, tôi vẫn có thể mỉm cười giúp anh cởi áo khoác.
Thậm chí khi gặp tai nạn xe trong chuyến công tác, bị thương phải nhập viện, bác sĩ bảo tôi liên lạc người nhà để ký giấy xác nhận, tôi cũng chỉ đáp:
“Không có người thân.”
Cô y tá nhìn thông tin cá nhân của tôi, chần chừ nói:
“Chị là vợ của Tổng giám đốc Cố đúng không? Hôm nay anh ấy vừa hay đang thị sát ở tầng dưới, có cần báo cho anh ấy biết không?”
Tôi mỉm cười lắc đầu.
“Không cần đâu.”
Nhưng nửa tiếng sau, Cố Đình Xuyên vẫn đẩy cửa phòng bệnh bước vào.
Anh cau chặt mày, giọng đầy trách móc:
“Bị tai nạn sao không gọi cho anh?”
Tôi lật xem tài liệu trên điện thoại.
“Chỉ là vết thương ngoài da thôi, không muốn làm mất thời gian của Tổng giám đốc Cố.”
Cách xưng hô khách sáo, xa cách ấy khiến Cố Đình Xuyên sững người.
Anh vừa định mở miệng thì bên ngoài đã vang lên tiếng thì thầm của trợ lý:
“Cố tổng đúng là chiều thực tập sinh mới thật đấy. Cô bé nói muốn ngắm biển, Cố tổng lập tức hủy mấy cuộc họp trị giá hàng tỷ, bao luôn du thuyền sang trọng để ở bên cô ấy cả ngày.”
Cố Đình Xuyên theo bản năng nhìn về phía tôi.
Anh tưởng rằng tôi sẽ giống như trước đây, gào khóc, chất vấn, nổi điên.
Nhưng tôi thậm chí còn không ngẩng đầu lên.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn bản dự thảo đơn ly hôn mà luật sư vừa gửi tới.
…
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)