20px

“Đúng vậy.”

Ta đáp rất tự nhiên, ánh mắt lạnh lẽo.

“Ngươi muốn dùng tiền của ta nuôi nữ nhân khác, nuôi con hoang, bây giờ còn muốn ta chịu thiệt.”

“Ta không dồn ngươi vào chỗ chết, chẳng lẽ để ngươi sống qua năm mới sao?”

Năm đó ta không phải không thể sinh, là hắn khi ta mang thai năm tháng, nghe phủ y nói là con gái, liền ép ta đi leo núi, nói bái Phật có thể chuyển nữ thành nam.

Lúc trở về gặp mưa lớn, xe ngựa mất khống chế, ta bị thương nặng, đứa bé không còn, bản thân cũng suýt chết.

Hầu phủ vốn nên tuyệt tự.

Bùi Cảnh Triết đáng chết!

08

Bùi Cảnh Triết không lấy ra được số tiền còn lại.

Hắn như một cái xác không hồn rời khỏi chủ viện, ánh mắt trống rỗng.

Giờ Ngọ.

Ta mang theo toàn bộ sổ sách đã chỉnh lí, khế ước vay nợ, cùng hơn hai mươi hộ viện khỏe mạnh, khí thế hùng hổ rời khỏi cổng Trường Bình Hầu phủ, thẳng đến Thuận Thiên phủ.

Phủ doãn Thuận Thiên nhìn đơn kiện và xấp chứng cứ dày cộp ta đưa lên, da đầu tê dại.

Đây là vụ án liên quan đến một vị Hầu gia đương triều.

Nhưng chứng cứ rõ ràng, nợ không trả, lại là số tiền lớn như vậy, hắn cũng không dám bao che.

Hơn nữa phụ thân ta đã sớm lo liệu trước, phủ doãn lập tức đập kinh đường mộc, sai nha dịch đến Hầu phủ bắt người.

Hai đội nha dịch xông vào Hầu phủ, lúc đó Bùi Cảnh Triết đang ngồi trong đại sảnh thất thần.

Tần Uyển bên cạnh khóc lóc, Bùi Vân Kỳ run rẩy đứng một bên.

“Bùi Cảnh Triết, phủ doãn Thuận Thiên triệu kiến. Về vụ án nợ các cửa hiệu ba vạn tám nghìn sáu trăm lượng bạc, mời đi theo chúng ta một chuyến.”

Bộ đầu không khách khí lấy ra xiềng xích.

Luật Đại Chu nghiêm minh, cho dù là quan viên, nếu nợ số tiền lớn mà không trả, vẫn phải bị bắt xử tội.

Bùi Cảnh Triết nhìn xiềng sắt sáng loáng, hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngã quỵ xuống đất.

Hắn xong rồi.

Không chỉ mất hết danh tiếng, mà ngay cả quan vị cũng không giữ được.

Nha dịch không cho hắn thời gian phản ứng, trực tiếp kéo hắn ra khỏi Hầu phủ.

Một canh giờ sau, trên cổng lớn Trường Bình Hầu phủ, đã dán niêm phong của Thuận Thiên phủ.

09

Chỉ trong một ngày, tin tức truyền đến.

Hình bộ đã điều tra xong, xác định Bùi Cảnh Triết dung túng thiếp thất đem phủ đệ do hoàng thượng ban thưởng đi thế chấp, phạm tội khi quân. Tuy chưa đến mức xử tử, nhưng bị tước bỏ tước vị, cách chức quan, giáng làm thứ dân.

Trường Bình Hầu phủ, từ đây hoàn toàn trở thành quá khứ.

Bùi Cảnh Triết từ một vị Hầu gia, chỉ sau một đêm biến thành dân thường.

Hơn nữa còn là một kẻ hai bàn tay trắng, lại mang theo một đống nợ.

Còn Tần Uyển, sau khi bị Bùi Cảnh Triết thả về lại đánh cho trọng thương, lại bị người của tiền trang ngầm truy nợ, cuối cùng đành phải dẫn theo Bùi Vân Kỳ trốn khỏi kinh thành, không rõ tung tích.

Bùi Cảnh Triết một mình ở lại kinh thành, dựa vào việc chép sách viết thư thuê mà sống lay lắt, cuộc sống vô cùng thê thảm.

Ta nghe những tin này, chỉ khẽ cười nhạt.

Tự làm tự chịu.

Ngay từ ngày Hầu phủ bị niêm phong, ta đã trở về nhà mẹ đẻ.

Phụ thân giao toàn bộ cửa hiệu cho ta quản lý, mỗi ngày ta xem sổ sách, tính toán bạc tiền, thỉnh thoảng đi dạo các cửa hiệu, cuộc sống nhàn nhã tự tại.

Hệ thống trong đầu ta đã hoàn toàn im lặng.

Nó từng điên cuồng khuyên ta tiếp nhận Bùi Vân Kỳ, dùng của hồi môn của ta nuôi dưỡng hắn, đợi hắn trở thành thủ phụ, ta sẽ được hưởng phúc.

Nhưng ta không tin chuyện đó.

Ta vì sao phải dùng tiền của mình, đi nuôi một đứa con hoang?

Phải đi lấy lòng một đứa trẻ đầy địch ý với ta?

Ta vì sao phải nhẫn nhịn việc nam nhân phản bội?

May mắn là đầu óc ta đủ tỉnh táo, từ đầu đến cuối luôn đặt bản thân lên hàng đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...