Tôi đặt chén trà xuống. “Bác sĩ Tôn, tôi làm bác sĩ không phải để trở thành tấm lưới an toàn cho những quyết định sai lầm của người khác. Tôi có thể vì bệnh nhân thức trắng ba đêm, có thể vì một ca khó mà tự bỏ hết kỳ nghỉ, nhưng tôi không có nghĩa vụ biến sự chuyên nghiệp của mình thành công cụ cho người khác thăng tiến.” Bác sĩ Tôn mấp máy môi, cuối cùng không nói được gì. Tôi tiếp tục: “Bệnh viện muốn tôi quay lại cũng được. Công khai toàn bộ quá trình thay đổi bác sĩ chính, công khai lý do loại tôi khỏi ba ca liên tiếp, công khai đánh giá năng lực của Từ Khải, đồng thời gửi lời xin lỗi chính thức đến tất cả bệnh nhân bị ảnh hưởng. Làm được không?”

Mặt bác sĩ Tôn lập tức tái đi. Ông ấy biết, Lưu Chấn Hoa tuyệt đối không đồng ý. Bởi một khi công khai, chuyện này sẽ không còn là “điều phối nhân sự nội bộ” nữa, mà là dùng ca bệnh làm bàn đạp lợi ích. Ông ấy đứng dậy, giọng khàn khàn: “Tôi sẽ chuyển lời.” Tôi không giữ ông ấy lại. Trước khi đi, ông ấy quay đầu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp: “Trần Hy, cô thay đổi rồi.” Tôi nhìn làn hơi nóng bay lên từ chén trà. “Không. Chỉ là tôi không còn tự đốt mình để sưởi ấm cho người khác nữa.”

Chiều hôm đó, bài đăng đầu tiên về Bệnh viện Nhân Tâm xuất hiện trên mạng. Người đăng là con gái của bệnh nhân họ Đặng. Bài viết không dùng lời lẽ quá khích, chỉ bình tĩnh liệt kê: ca ph/ẫu thuậ/t đã được sắp xếp từ trước, bác sĩ chính ban đầu là bác sĩ Trần Hy, nhưng đến sát ngày đột nhiên đổi thành một bác sĩ khác; bệnh viện không giải thích rõ lý do đổi người; sáng nay ca ph/ẫu thuậ/t bị tạm ngưng vì không có phương án đầy đủ; gia đình yêu cầu bệnh viện đưa ra văn bản giải thích nhưng đến hiện tại vẫn chưa nhận được phản hồi.

Kèm theo bài viết là đoạn ghi âm một y tá nói nhỏ với người nhà: “Phương án trước đây đều do bác sĩ Trần làm, bây giờ cô ấy nghỉ rồi nên phải hội chẩn lại.”

Chỉ vài tiếng, bài viết được chia sẻ hàng chục nghìn lượt. Ban đầu mọi người chỉ chú ý tới việc bệnh viện thay đổi bác sĩ trước ca m/ổ lớn, nhưng rất nhanh đã có người nhận ra tên Trần Hy. Một tài khoản tự xưng từng là bệnh nhân của tôi để lại bình luận: “Bác sĩ Trần là người đã cứu mẹ tôi trong một ca cực khó. Khi đó ba bệnh viện đều không dám nhận, chỉ có cô ấy dám ngồi giải thích cho gia đình chúng tôi suốt hai tiếng, còn tự tay vẽ sơ đồ để chúng tôi hiểu.” Một người khác viết: “Tôi từng thực tập ở Nhân Tâm. Nói thật, khoa Ngoại Tổng quát mấy năm nay nổi lên được phần lớn nhờ bác sĩ Trần. Rất nhiều ca khó bên ngoài chuyển tới đều chỉ đích danh cô ấy.” Những dòng bình luận giống như từng viên đá ném xuống mặt hồ, làm lớp nước giả tạo bên trên dần bị khuấy tung.

Tối đó, Lưu Chấn Hoa tổ chức họp khẩn. Trong phòng họp lớn, tất cả trưởng khoa liên quan đều có mặt, sắc mặt ai nấy đều căng thẳng. Phòng quan hệ công chúng đề nghị lập tức ra thông cáo, nói việc đổi bác sĩ là “sắp xếp chuyên môn bình thường”, việc tạm ngưng ca ph/ẫu thuậ/t là “để đảm bảo an toàn tối đa cho bệnh nhân”. Phòng pháp chế lại nhắc nhở rằng nếu dùng từ quá tuyệt đối, sau này một khi bị đào ra quy trình có vấn đề, bệnh viện sẽ rơi vào thế bị động. Chủ nhiệm khoa gây mê ngồi bên cạnh, lạnh lùng nói: “Tôi không ký vào bất kỳ thông cáo nào nói hôm nay mọi thứ bình thường. Phòng m/ổ số một không bình thường, phòng m/ổ số ba cũng không bình thường. Chúng tôi đã yêu cầu hội chẩn lại nhưng bị bác sĩ Từ phớt lờ. Camera phòng điều hành có ghi lại.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...