
Giới Thiệu
Tôi có một t/-ật từ nhỏ — cứ nhìn thấy phụ nữ mang thai là trước mắt tự động hiện ra “bình luận nổi”.
Không phải tôi muốn xem, là cái năng lực ch//ết tiệt này tự nhảy ra.
Năm tôi ba tuổi, thím Trương nhà bên bụng bầu sang chơi.
Tôi ngồi ở ngưỡng cửa gặm bánh bao, ngẩng đầu nhìn bà một cái — trước mắt “bụp” một dòng chữ bật ra, như có người cầm bút lông chọc thẳng vào đầu tôi:
【Song thai. Chị em. Con chị đang bó//p cổ con em.】
Tôi làm rơi luôn cái bánh bao.
“Thím ơi,” miệng tôi nhanh hơn não, “trong bụng thím là con gái, nhưng bên cạnh còn giấu một đứa con trai, hai đứa đang đá//nh nhau đấy.”
Mặt thím Trương lập tức xanh lè.
Hai tháng sau, bà sinh — long phượng thai, một trai một gái.
Đứa con gái ra trước, tay nắm chặt, mở ra thì thấy… một nhúm tóc.
Đứa con trai phía sau đầu trọc một mảng.
Từ đó về sau, mẹ tôi không có ngày nào yên ổn.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)