Bình Bình An An/Chương 7C. 7
20px

25

Phó Sùng Diễn cùng tôi quay về thu dọn hành lý.

Cả nhà họ Ôn đều chết lặng.

Ông Ôn cố gắng bắt chuyện.

Nhưng Phó Sùng Diễn ngay cả một ánh mắt cũng không dành cho ông.

Giọng bà Ôn cẩn trọng:

“Sơ Sơ, mẹ vất vả lắm mới tìm được con về, đừng chuyển đi có được không?”

Phó Sùng Diễn chỉ vào căn phòng nhỏ nhất của tôi:

“Mấy người nâng niu thiên kim giả như báu vật, nếu không muốn nhận lại con ruột thì đừng đón người ta về.”

“Không phải như vậy đâu.”

Trông bà dường như đã hối hận.

Chỉ là không biết đang hối hận điều gì.

Ôn Lâm muốn ngăn tôi lại:

“Em gái, người một nhà cả mà, em nên giải thích hiểu lầm với Phó tổng.”

Tôi lùi ra xa:

“Ôn tổng nhỏ, không có hiểu lầm nào cả. Anh biết rõ Ôn Đào vu khống tôi ăn cắp dây chuyền ngọc trai nhưng vẫn bao che cho cô ta.”

“Có chuyện gì vậy?”

Ông Ôn và bà Ôn đồng thời lên tiếng, sắc mặt Ôn Đào tái nhợt.

Ôn Lâm không để ý đến chuyện đó, chỉ tập trung vào một điều khác:

“Ôn Sơ, sao em không gọi tôi là anh nữa?”

Tôi xếp món quần áo cuối cùng vào vali, đó là món quà chị gái tặng tôi.

“Ngay ngày đầu tiên bước vào nhà, anh đã nói chỉ có Ôn Đào là em gái của anh.”

“Về đây lâu như vậy rồi mà nhà họ Ôn cũng chưa từng đưa tôi đến đồn công an đổi họ.”

“Cho nên, tôi vẫn tên là Niên Sơ.”

Chị gái được người ta đưa đến cô nhi viện vào dịp Tết.

Chị họ Niên, nên tôi cũng theo họ của chị.

Bà Ôn cầm sợi dây chuyền đuổi theo tôi:

“Sơ Sơ, quay lại đi.”

Phó Sùng Diễn lạnh lùng nhìn bà:

“Quay lại để làm gì? Làm họ hàng xa không danh không phận của nhà họ Ôn sao? Ở căn phòng nhỏ nhất, tối tăm nhất, mặc cho con trai bà thiên vị con gái nuôi?”

Bà hoàn toàn sững sờ, nhưng vẫn không ngừng gọi tên tôi.

Thế nhưng tôi không hề quay đầu lại một lần nào.

26

Ca phẫu thuật của chị gái diễn ra rất thuận lợi.

Đội ngũ y tế đã nghiên cứu ra một loạt loại thuốc phù hợp với tình trạng cơ thể của chị.

Tôi thường xuyên đến bệnh viện ở bên cạnh chị.

Chị dặn tôi đừng quên việc học hành.

Phó Sùng Diễn luôn chiều theo mọi điều tôi muốn làm.

Chỉ có một điểm.

Nhu cầu của anh quá mãnh liệt.

Thường khiến tôi đến mức không xuống nổi giường.

Dù buồn ngủ đến đâu, tôi vẫn phải ngân nga khúc hát ru bên tai anh.

Có lúc tôi mắng Phó Sùng Diễn:

“Anh thật không biết xấu hổ.

Anh cười khàn khàn, giọng trầm thấp:

“Anh không cần mặt mũi, anh chỉ cần em thôi.”

Còn cố ý thở nhẹ bên tai tôi.

Khiến vành tai tôi nóng bừng.

Chỉ biết vùi mặt sâu hơn.

27

Năm chị gái khỏi bệnh hoàn toàn, tôi cũng nhận được bằng tốt nghiệp.

Phó Sùng Diễn đưa tôi tham dự buổi dạ tiệc từ thiện ở Hải Thành.

Anh nắm tay tôi, không hề kiêng dè giới thiệu với tất cả mọi người:

“Đây là vợ tôi, Niên Sơ! Cô ấy không thích nơi quá náo nhiệt nên chúng tôi đã tổ chức hôn lễ trên đảo.”

Bà Ôn muốn tiến lại gần.

Nhưng bị người của anh thong thả ngăn lại.

Nhân lúc tôi đi vệ sinh.

Bà Ôn kéo tôi lại:

“Sơ Sơ, có phải con vẫn còn trách mẹ không?”

“Ba con không phải người. Ông ta ngụy trang con gái của mối tình đầu thành con của đồng đội, khiến mẹ nuôi dưỡng suốt hơn mười năm trời.”

“Còn cả anh trai con nữa, không chịu nổi cú sốc nên trở mặt với ba con, tức giận bỏ ra nước ngoài, ngay cả công ty cũng không cần nữa.”

Tôi lặng lẽ nghe.

Những chuyện này đều do Phó Sùng Diễn điều tra được khi truy xét thân thế của Ôn Đào để đòi lại công bằng cho tôi.

Ông Ôn là học bá xuất thân nghèo khó, vì tiền mới cưới bà Ôn.

Không lâu sau khi bà Ôn mang thai tôi, ông lại lén lút qua lại với mối tình đầu.

Việc tôi bị lạc năm đó.

Có quan hệ rất lớn với người bạch nguyệt quang đã mất sớm ấy.

Sau khi biết được chân tướng, Phó Sùng Diễn đã liên tiếp giáng vài đòn nặng nề vào công ty của ông Ôn.

Khiến công ty đứng bên bờ vực phá sản.

Để cứu vãn tổn thất, ông Ôn còn ép Ôn Đào gả cho một lão già sáu mươi tuổi.

Đáng tiếc, mọi chuyện đã không thể cứu vãn được nữa.

Tôi không muốn nghe những lời gọi là sám hối ấy.

Bà Ôn đuổi theo tôi, nước mắt không ngừng rơi:

“Sơ Sơ, mẹ sai rồi, cho mẹ một cơ hội bù đắp được không?”

Chỉ khi mất đi tất cả.

Bà mới nhận ra sự ngu ngốc của mình chính là căn nguyên khiến tôi chịu hết mọi khổ cực.

Tôi lắc đầu:

“Một khi tổn thương đã tạo thành thì không thể quay lại được nữa.”

“Sau này tôi chỉ có chị gái là người thân duy nhất, bà đừng đến tìm tôi nữa.”

Vừa dứt lời.

Chị gái ôm một bó hoa hướng dương đi về phía tôi.

Sắc mặt chị hồng hào.

Cơ thể đã hồi phục rất tốt.

Bác sĩ nói chị vẫn có thể khỏe mạnh ở bên tôi thêm rất nhiều năm nữa.

Ở phía không xa.

Ánh mắt của Phó Sùng Diễn vẫn luôn dõi theo tôi.

Dính người vô cùng.

Giống như chỉ xa nhau một giây thôi cũng không nỡ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...