20px

“Đổi lại là một câu em đừng làm loạn.”

“Đổi lại là anh đứng trước mặt tôi, bảo vệ người gửi ảnh khiêu khích vợ anh.”

Tôi nhìn vào mắt anh.

“Anh có tư cách nhắc tình cảm với tôi không?”

Lục Cảnh Hoài không nói được một chữ.

Tôi cười nhạt.

“Muốn nói tình cảm, để luật sư của anh nói với luật sư của tôi.”

“Còn tôi.”

“Không tiếp.”

Tôi bước ra khỏi phòng họp.

Sau lưng truyền đến tiếng Trần Miên Miên khóc nức nở.

Cũng truyền đến tiếng Lục Cảnh Hoài gọi tên tôi lần nữa.

Tôi không quay đầu.

Một lần cũng không.

Bởi vì tôi biết.

Chỉ cần quay đầu, quá khứ sẽ biến thành dây leo.

Nó sẽ quấn lấy cổ chân tôi.

Nó sẽ nhắc tôi nhớ người đàn ông năm xưa từng cõng tôi chạy dưới mưa.

Nó sẽ nhắc tôi nhớ những đêm hai chúng tôi chia nhau một hộp cơm rẻ tiền trong văn phòng chưa bật điều hòa.

Nó sẽ nhắc tôi nhớ những lời thề non hẹn biển mà anh từng nói.

Nhưng con người không thể sống bằng quá khứ.

Càng không thể vì một đoạn quá khứ tốt đẹp mà nhắm mắt chịu đựng hiện tại thối rữa.

Tôi trở về phòng làm việc của mình.

Trên bàn vẫn còn một chậu hoa nhỏ.

Lục Cảnh Hoài mua tặng tôi vào ngày văn phòng ký được khách hàng lớn đầu tiên.

Năm đó anh nói hoa này dễ sống.

Giống tôi.

Đặt ở đâu cũng có thể sống được.

Tôi nhìn chậu hoa đã được chăm sóc rất nhiều năm.

Lá vẫn xanh.

Hoa vẫn nở.

Tôi gọi thư ký trưởng vào.

“Tiểu Lâm.”

Cô ấy lập tức chạy vào.

“Chủ nhiệm Tần.”

Tôi chỉ vào chậu hoa.

“Đem ra ngoài phòng trà đi.”

“Sau này ai thích chăm thì chăm.”

Tiểu Lâm đỏ mắt.

“Chị thật sự không cần nữa sao?”

Tôi mỉm cười.

“Không cần.”

“Có những thứ từng rất quý.”

“Nhưng một khi đặt sai chỗ, giữ lại chỉ chiếm diện tích.”

Tiểu Lâm ôm chậu hoa ra ngoài.

Mười một giờ.

Luật sư của tôi gửi đơn l/y h/ôn cho Lục Cảnh Hoài.

Mười một giờ mười phút.

Anh đẩy cửa phòng tôi đi vào.

Không gõ cửa.

Tôi đang xem báo cáo kiểm toán nội bộ.

Nghe tiếng cửa, tôi không ngẩng đầu.

“Ra ngoài.”

Lục Cảnh Hoài đứng yên.

“Tần Thư, chúng ta nói chuyện.

Tôi bấm điện thoại bàn gọi bảo vệ.

Anh bước nhanh tới, ấn tay lên điện thoại.

“Tần Thư.”

“Anh đã nói chuyện với Miên Miên rồi.”

“Cô ấy sẽ xin lỗi em.”

“Chuyện căn hộ, anh sẽ trả tiền lại cho văn phòng.”

“Chuyện tài liệu, anh cũng sẽ chịu trách nhiệm.”

“Nhưng l/y h/ôn thì không cần thiết.”

Tôi ngẩng đầu.

Nhìn bàn tay anh đang đặt trên điện thoại.

“Bỏ tay ra.”

Anh không động.

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Tôi nói lần cuối.”

“Bỏ tay ra.”

Có lẽ ánh mắt tôi quá lạnh.

Lục Cảnh Hoài cuối cùng cũng chậm rãi rút tay lại.

Tôi đặt báo cáo xuống.

“Anh nghĩ l/y h/ôn là vì Trần Miên Miên sao?”

Anh nhíu mày.

“Không phải sao?”

Tôi cười.

“Cô ta không quan trọng đến vậy.”

“L/y h/ôn là vì tôi không muốn sống với anh nữa.”

Lục Cảnh Hoài cứng người.

Tôi nói tiếp.

“Từ một tháng trước, tôi đã thuê nhà.”

“Từ nửa năm trước, tôi đã bắt đầu tách tài liệu cá nhân.”

“Từ một năm trước, tôi đã không còn ngủ ngon trong căn nhà đó.”

“Anh tưởng tôi đột nhiên làm loạn.”

“Thật ra tôi đã im lặng rất lâu rồi.”

Ánh mắt Lục Cảnh Hoài dao động.

“Vì sao em không nói với anh?”

Tôi cảm thấy câu hỏi này thật hoang đường.

“Tôi chưa từng nói sao?”

“Lúc anh nửa đêm nhận điện thoại của cô ta, tôi hỏi có việc gấp à.”

“Anh nói tôi đa nghi.”

“Lúc anh ngày nào cũng ở lại văn phòng hướng dẫn cô ta, tôi nhắc anh giữ khoảng cách.”

“Anh nói tôi không có lòng bao dung với người trẻ.”

“Lúc cô ta ở trước mặt khách hàng gọi anh là thầy Lục bằng giọng quá mức thân mật, tôi nói cách xưng hô không phù hợp.”

“Anh nói tôi suy nghĩ bẩn nên nhìn cái gì cũng bẩn.”

Tôi nhìn anh.

“Tôi nói rồi.”

“Chỉ là anh không nghe.”

Lục Cảnh Hoài há miệng.

Nhưng không thốt ra được lời nào.

Tôi mở ngăn kéo.

Lấy ra một chiếc phong bì.

Ném lên bàn.

“Đây là bản sao thỏa thuận tài sản trước khi thành lập văn phòng.”

“Năm đó, anh sợ nhà tôi không tin anh nên tự nguyện ký.”

“Vốn khởi đầu ba triệu là tài sản riêng của tôi.”

“Mười lăm phần trăm cổ phần do ba tôi chuyển cho tôi trước hôn nhân cũng là tài sản riêng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...