Tôi nhìn tờ giấy.
Trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh. Đèn phòng ph//ẫu th//uật bật sáng. Màn hình điện tim nhấp nháy. Những bàn tay chuyền dụng cụ. Bệnh nhân được đẩy ra khỏi cửa, người nhà khóc vì vui mừng. Cả những lá đơn khiếu nại, những lời dọa dẫm, những khoản tiền bẩn, những ánh mắt né tránh.
Cuối cùng tôi cười.
“Dám chứ.”
Chủ nhiệm Hoàng cũng cười.
“Vậy tối nay trực cấp cứu.”
Tôi: “…”
Ông ấy nhíu mày: “Sợ rồi?”
Tôi thở dài, cầm thông báo đứng dậy: “Không sợ. Nhưng thầy đúng là không để em cảm động quá ba giây.”
Chủ nhiệm Hoàng khoát tay: “Ít nói nhảm. Đi làm việc.”
Chương 10
Tối hôm đó, tôi quay lại phòng trực cấp cứu.
Chị Triệu thấy tôi mặc lại áo blouse, cố ý vỗ tay: “Hoan nghênh bác sĩ Tô trở lại tuyến đầu.”
Mấy y tá trẻ cũng cười theo.
Tôi bị họ làm cho hơi ngượng: “Đừng diễn nữa, lát nữa có bệnh nhân tới thì ai cũng bận.”
Chị Triệu nhét vào túi áo tôi một viên kẹo: “Bận thì bận, kẹo vẫn phải ăn. Từ nay về sau, ai dám bắt nạt bác sĩ khoa mình, chúng ta có camera, có ghi âm, có luật sư, có chủ nhiệm Hoàng mắng người.”
Tôi bật cười.
Đêm đó không có ca quá nặng.
Gần mười một giờ, một bé trai bị đau bụng được mẹ đưa tới. Đứa trẻ sợ bệnh viện, vừa thấy áo blouse trắng đã khóc. Tôi ngồi xổm xuống trước mặt nó, lấy viên kẹo trong túi ra.
“Mẹ cho phép thì cô tặng con viên kẹo này. Nhưng con phải ngoan ngoãn để cô khám trước.”
Đứa trẻ vừa khóc vừa nhìn mẹ.
Người mẹ vội nói: “Được được, cảm ơn bác sĩ.”
Tôi khám xong, xác định không phải tình huống nguy hiểm cấp tính, dặn dò kỹ những dấu hiệu cần quay lại viện. Người mẹ nghe rất chăm chú, hỏi lại từng điều. Trước khi đi, cô ấy cúi đầu cảm ơn tôi mấy lần.
“Bác sĩ, vất vả cho cô rồi.
”
Tôi nhìn hai mẹ con rời đi, bỗng nhiên cảm thấy trái tim đã lạnh suốt nửa năm của mình được ai đó đặt vào một cốc nước ấm.
Không phải tất cả mọi người đều như Chu Chí Minh.
Không phải mọi thiện ý đều sẽ bị phản bội.
Chỉ là từ nay về sau, thiện ý cần có ranh giới, lòng tốt cần có bằng chứng, còn bác sĩ cũng cần được bảo vệ như bất kỳ ai.
Gần rạng sáng, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
“Bác sĩ Tô, tôi là Chu Chí Minh. Tôi biết cô sẽ không muốn nhận tin của tôi. Tôi chỉ muốn nói, hôm nay tôi đã đến ngân hàng chuyển xong khoản bồi thường cuối cùng. Sau này tôi sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa. Cô từng nói muốn tôi sống cho đàng hoàng. Tôi sẽ cố gắng. Xin lỗi. Cảm ơn.”
Tôi nhìn tin nhắn đó vài giây.
Không trả lời.
Sau đó kéo số vào danh sách chặn.
Có những lời xin lỗi, nghe thấy là đủ.
Không cần dây dưa thêm.
Sáng hôm sau, khi tôi thay đồ chuẩn bị về nhà, đi ngang qua bảng thông báo của bệnh viện thì thấy một tờ giấy mới được dán lên.
Đó là bản cập nhật quy trình trao đổi trước ph//ẫu th//uật.
Ở cuối trang có một dòng chữ được in đậm:
“Bảo vệ bệnh nhân, cũng phải bảo vệ người cứu bệnh nhân.”
Tôi đứng trước bảng thông báo rất lâu.
Chị Triệu đi ngang qua, huých nhẹ vai tôi: “Nhìn gì đó?”
Tôi cười: “Nhìn xem lần này chữ có viết đúng không.”
Chị ấy cũng cười.
Ngoài cửa kính, trời đã sáng hẳn.
Ánh nắng đầu ngày rơi xuống nền gạch trắng của bệnh viện, sáng đến mức khiến người ta hơi nheo mắt. Tiếng xe cấp cứu từ xa vọng lại, mỗi lúc một gần. Tôi uống nốt ngụm cà phê đã nguội, quay người bước về phía cửa phòng cấp cứu.
Đèn đỏ lại bật sáng.
Lần này, tôi không còn cảm thấy mình đơn độc nữa.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)