Tôi ngồi cạnh anh học lắc chuông.
Sư phụ nói Nhà Hát Vô Thanh lấy giọng, nên chuông đồng của tôi phải học cách đánh vào “âm”. Không phải đánh quỷ trực tiếp, mà đánh vào sợi dây vô hình nối giữa giọng nói và vai diễn. Việc này rất khó. Tôi luyện cả buổi chiều, đánh trúng được ba lần, đánh lệch mười bảy lần. Mỗi lần đánh lệch, chuông đồng lại phát ra tiếng méo mó khiến anh hai ôm cổ run lên.
Anh hai gõ chữ: “Noãn Noãn, anh cảm thấy em đang luyện bằng cổ họng anh.”
Tôi nhìn anh, hơi chột dạ.
Sư phụ ngồi một bên uống trà, rất bình tĩnh nói: “Cổ họng nó đã bị đánh dấu, dùng làm mẫu là tốt nhất.”
Anh hai trừng mắt nhìn sư phụ, nhưng không dám phản bác.
Tôi vội đưa bánh cho anh. “Anh hai ăn bánh.”
Anh nhận lấy, vẻ mặt bi thương dịu đi một chút.
Anh cả thì bận chuẩn bị người và phương án bên ngoài. Nếu chúng tôi vào nhà hát, Tần gia không thể trống. Sau chuyện Tần Duệ, nhánh phụ bị thanh lọc một lần, nhưng cũng vì vậy mà những kẻ ẩn sâu hơn có thể biết chúng tôi đã chạm tới bí mật năm đó. Từ đường đã nứt một khe, cửa phụ dưới lòng đất bị kích hoạt thêm một tầng. Nếu chúng tôi vừa rời đi mà có người nhân cơ hội động vào từ đường, hậu quả khó lường.
Ba quyết định ở lại giữ nhà cùng mẹ, ông nội và ông cố. Anh cả ban đầu cũng nên ở lại, nhưng trên kịch bản đã ghi tên anh. Nếu anh không đi, vai diễn có thể dùng hình của anh để thay thế, khi đó càng nguy hiểm hơn. Sư phụ nói Nhà Hát Vô Thanh gọi tên ai, người đó phải tự đi phá vai. Nhờ người khác thế thân chỉ khiến vai giả có cơ hội chiếm thân phận thật.
Anh ba chuẩn bị thiết bị suốt một ngày. Lần này anh không mang quá nhiều máy móc lớn, vì nhà hát có khả năng sửa ký ức và kịch bản, thiết bị ghi hình bình thường chưa chắc đáng tin. Anh chọn vài thứ nhỏ: máy ghi âm cải tạo bằng dây đồng, bột phát sáng, kính quan sát gián tiếp, đồng hồ cơ không dùng tín hiệu điện tử, và một cuốn sổ giấy.
Anh hai nhìn cuốn sổ, gõ: “Em quay về viết tay?”
Anh ba đáp: “Dữ liệu điện tử có thể bị sửa. Giấy cũng có thể bị sửa, nhưng tốc độ chậm hơn nếu dùng mực chu sa.”
Anh hai gõ tiếp: “Em nói chuyện càng ngày càng giống người trong giới huyền môn.”
Anh ba suy nghĩ một lát, rồi gật đầu. “Cũng hợp lý.”
Tôi cảm thấy anh ba đã tiếp nhận rất nhanh.
Tối đó, sư phụ gọi riêng tôi tới phòng trà.
Ông đặt trước mặt tôi bốn đồng tiền cổ, chuông đồng, một lá phù xanh và mảnh vải nhỏ cháy xém lấy từ cuốn kịch bản.
Ngọn đèn trên bàn rất thấp, ánh sáng chiếu lên mặt sư phụ khiến vẻ mệt mỏi trong mắt ông rõ hơn bình thường.
Tôi ngồi đối diện, nhìn vai ông. “Sư phụ, xiềng còn đau không?”
Ông vừa định nói không, thấy tôi nhìn chằm chằm, cuối cùng đổi lời: “Đau một chút.”
Tôi gật đầu. “Một chút là nhiều chút.”
Sư phụ im lặng vài giây, rồi bật cười. Ông đưa tay gõ nhẹ lên trán tôi. “Càng lớn càng khó lừa.”
“Con mới bốn tuổi rưỡi.”
“Ừ, bốn tuổi rưỡi đã biết bắt lỗi sư phụ.”
Tôi ôm trán, nhưng không đau. Sư phụ gõ rất nhẹ.
Ông đẩy lá phù xanh tới trước mặt tôi. “Nhà Hát Vô Thanh nguy hiểm hơn Chợ Âm Dương ở một điểm. Trong chợ, đồ giả nhìn lâu vẫn có sơ hở. Nhưng trong nhà hát, đồ giả sẽ dùng ký ức thật làm xương. Nó có thể dựng lại mẹ con lúc sinh con, dựng lại ta lúc cứu con, dựng lại Tần gia lúc mất con. Con nhìn thấy những thứ ấy, sẽ đau, sẽ giận, sẽ muốn sửa lại. Nhưng nhớ kỹ, sân khấu không phải quá khứ thật. Con không thể thay đổi chuyện đã xảy ra bằng cách diễn lại nó.”
Tôi cúi đầu nhìn chuông đồng.
“Nếu con thấy mình khi vừa sinh ra thì sao?”
Sư phụ im lặng.
Tôi hỏi tiếp: “Nếu con thấy người xấu tách mệnh con thì sao? Nếu con thấy mẹ khóc thì sao? Nếu con thấy ông lúc đó tới muộn thì sao?”
Ánh mắt sư phụ khựng lại.
Rất lâu sau, ông nói: “Vậy con càng phải nhớ. Người nằm trong nôi là con của quá khứ. Con bây giờ đã ở đây. Con cứu quá khứ bằng cách tìm ra sự thật, không phải bằng cách để bản thân bị kịch bản nuốt vào.”
Tôi không hoàn toàn hiểu, nhưng tôi nhớ kỹ.
Sư phụ lại nói: “Vô Thanh sẽ không trực tiếp đánh con ngay từ đầu. Nó sẽ cho con cơ hội sửa sai. Nó sẽ để con nghĩ rằng chỉ cần diễn khác đi, mẹ con sẽ không mất con, Tần gia sẽ không đau khổ, ta sẽ không bị xiềng, Mệnh Đăng sẽ không bị tách. Nhưng đó là bẫy. Một khi con nhận vai ‘người sửa quá khứ’, con sẽ bị nó viết lại.”
Tôi siết chuông đồng. “Vậy con không sửa. Con tìm người đeo nhẫn.”
Sư phụ nhìn tôi, cuối cùng gật đầu. “Đúng. Tìm người đeo nhẫn. Nhưng không nhìn thẳng ghế số mười ba.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Đúng lúc đó, bên ngoài phòng trà truyền tới tiếng bước chân vội vã.
Anh cả đẩy cửa bước vào, trên tay cầm cuốn kịch bản màu đen. Sắc mặt anh rất khó coi.
“Trang mới xuất hiện.”
Sư phụ nhận lấy kịch bản.
Trên trang giấy vốn trống không, một đoạn chữ đỏ vừa hiện ra.
Chaporia
Bình Luận (0)