Ánh đèn sân khấu rung mạnh.
Sau cánh gà, sư phụ bật cười.
“Khá lắm.”
Tôi cũng thở phào.
Nhưng màn thứ nhất chưa kết thúc.
Bởi vì cửa phòng sinh 307 mở ra.
Trong phòng, mẹ tôi nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, nước mắt chảy xuống dù mắt vẫn nhắm. Ôn Dao đứng bên chiếc nôi, đang cúi xuống bế đứa trẻ sơ sinh lên.
Cô ta quay đầu nhìn anh hai, mỉm cười.
“Vậy cậu tới kịp rồi.”
“Chọn đi.”
“Cứu mẹ cậu hay cứu em gái cậu?”
CHƯƠNG 7
Câu hỏi của Ôn Dao khiến cả sân khấu lặng đi.
Rõ ràng đây chỉ là một vở diễn, rõ ràng mẹ tôi hiện tại đang ở Tần gia, rõ ràng đứa trẻ trong nôi chỉ là cảnh dựng lại của quá khứ, nhưng khi nhìn thấy mẹ nằm trên giường bệnh, sắc mặt yếu đến mức gần như không còn hơi thở, tim tôi vẫn đau như bị bóp chặt.
Nhà hát rất biết chọn cảnh.
Nó không dựng lại mọi thứ một cách ngẫu nhiên. Nó chọn đúng những gì khiến người trong cuộc đau nhất. Với anh hai, nó dựng tội lỗi tới muộn. Với tôi, nó dựng cảnh mẹ và tôi cùng gặp nguy hiểm. Nó muốn anh hai lựa chọn, nhưng người thật sự bị ép nhìn là tôi.
Nếu anh hai chọn cứu tôi, anh sẽ phải nhìn mẹ trên sân khấu “chết” một lần.
Nếu anh chọn cứu mẹ, anh sẽ phải nhìn tôi bị Ôn Dao bế đi.
Dù chọn bên nào, vai diễn “người anh không cứu kịp” đều thành lập.
Tôi nắm chuông đồng thật chặt, nhưng ánh đèn vẫn giữ tôi tại chỗ. Sân khấu ép vai chính nhỏ tuổi đứng nhìn, không cho tôi can thiệp. Tôi nghe thấy sau cánh gà có tiếng động rất nhỏ, chắc là anh cả muốn xông ra, nhưng sư phụ giữ anh lại. Quy tắc đã viết rõ, người sau màn không được can thiệp khi chưa tới vai. Nếu anh cả lao ra, nhà hát sẽ có cớ kéo anh vào một vai khác.
Anh hai đứng trước cửa phòng sinh. Chiếc mặt nạ gỗ che khuất mặt anh, nên tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh. Nhưng tôi thấy tay anh run.
Ôn Dao ôm đứa trẻ trong nôi, chậm rãi lùi về phía cửa phụ. Cùng lúc đó, máy theo dõi cạnh giường bệnh của mẹ phát ra tiếng báo động chói tai. Mẹ trong vở diễn nhíu mày, nước mắt trượt xuống tóc mai. Bà không tỉnh, nhưng môi lại khẽ động, như đang gọi tên tôi.
Trên nền sân khấu, lời thoại màu đỏ hiện ra:
“Tôi phải cứu mẹ trước.”
Ngay sau đó, một dòng khác xuất hiện.
“Không, tôi phải cứu em gái trước.”
Hai câu thoại như hai con đường đặt dưới chân anh hai. Anh chỉ cần chọn một, nhà hát lập tức khóa vai.
Ôn Dao mỉm cười. “Ảnh đế Tần Dạ, diễn đi. Một cảnh khó như vậy, chắc cậu thích lắm.
Chọn tình thân hay chọn máu mủ? Chọn người mẹ đang hấp hối hay đứa em gái vừa sinh ra? Khán giả đang chờ cậu khóc đó.”
Hàng ghế dưới sân khấu vốn chìm trong bóng tối bỗng sáng lên một chút.
Tôi nhìn thấy khán giả.
Không phải người sống.
Từng hàng ghế đầy những bóng người mặt trắng bệch. Có người mặc váy cưới, có người mặc đồ bệnh nhân, có người mặc trang phục diễn viên cũ, có người ôm đầu mình trong lòng. Họ ngồi im lặng, không vỗ tay, không nói chuyện, nhưng tất cả đều nhìn anh hai.
Ghế số mười ba vẫn tối.
Chỗ đó có người.
Nhưng tôi không được nhìn thẳng.
Tôi chỉ thấy trên tay vịn ghế có một điểm sáng lạnh, giống ánh nhẫn phản chiếu.
Anh hai vẫn đứng im.
Ôn Dao đã lùi tới cửa phụ. “Không chọn sao? Không chọn thì ta giúp cậu chọn.”
Cô ta giơ tay, dao xương xuất hiện trong lòng bàn tay. Mũi dao đặt lên ngực đứa trẻ sơ sinh. Điểm sáng Mệnh Đăng trên ngực đứa bé khẽ rung lên. Tôi đau đến mức suýt khuỵu xuống.
Ngay lúc đó, anh hai bỗng động.
Anh không chạy về phía mẹ.
Cũng không chạy về phía tôi.
Anh chạy thẳng tới bảng điều khiển điện bên cạnh cửa.
Không ai ngờ tới.
Ngay cả Ôn Dao trong vở diễn cũng khựng lại.
Anh hai vung gậy đánh chó đập mạnh vào bảng điện.
Ầm!
Toàn bộ đèn sân khấu tắt phụt.
Phòng sinh chìm vào bóng tối.
Tiếng máy theo dõi ngừng lại.
Ánh đèn giữ tôi tại chỗ cũng biến mất trong chớp mắt.
Tôi lập tức hiểu anh muốn làm gì.
Nhà hát ép người ta chọn dưới ánh đèn.
Vậy anh tắt đèn.
Không có ánh đèn, lựa chọn không thành cảnh.
Tôi lao về phía chiếc nôi.
Anh hai lao về phía Ôn Dao.
Sau cánh gà, sư phụ quát khẽ: “Ngay bây giờ!”
Ánh vàng từ kiếm gỗ đào xé qua bóng tối. Không phải sư phụ xông lên sân khấu, mà ông chém vào dây kéo màn phía sau. Tấm màn đỏ rung mạnh, khiến quy tắc sân khấu xuất hiện một khe hở. Anh cả lập tức ném đồng tiền cổ qua khe hở ấy, đồng tiền bay tới cạnh giường bệnh, tạo một vòng sáng bảo vệ mẹ trong vở diễn. Anh ba thì rải bột phát sáng từ sau màn, đánh dấu vị trí thật của Ôn Dao giữa bóng tối.
Nhà hát lập tức nổi giận.
Tiếng trống vang lên dồn dập.
Khán giả dưới sân khấu đồng loạt mở miệng, phát ra tiếng vỗ tay không âm thanh. Dù không nghe được, tôi vẫn cảm thấy tai đau nhói, như có vô số bàn tay đang vỗ trực tiếp vào hồn phách.
Chaporia
Bình Luận (0)