Sau khi bị Tống Ngạn Trần czuong ep lam tzinh, tôi sinh cho anh một đứa con, nhưng suốt những năm qua, tôi chưa từng chủ động đến gần họ dù chỉ một lần.

Cho đến một ngày, trước mắt tôi bất ngờ xuất hiện những dòng chữ kỳ lạ.

【Nữ phụ cứ tiếp tục lạnh nhạt thế này thì sự kiên nhẫn của nam chính cũng sắp cạn rồi.】

【Cô ta đâu biết đứa con trai ngày nào cũng lén trốn đi khóc một mình, đáng thương muốn xót lòng.】

【Nam chính đúng là chịu đựng quá giỏi. Vừa biết yêu đã bị đày vào lãnh cung, sắp mài rách cả váy ngủ của nữ phụ rồi.】

【Tối nay nam chính sẽ lại mang sữa nóng tới. Sau khi bị nữ phụ hất đổ, anh ấy sẽ không dỗ dành nữa mà trực tiếp chuẩn bị ly hôn.】

【Đến lúc ly hôn rồi cô ta mới biết bên ngoài chẳng hề dễ sống. Cuối cùng còn rơi vào kết cục thảm thương.】

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vừa vang lên, tôi lập tức chạy ra mở.

Ngoài cửa, Tống Ngạn Trần cầm một ly sữa ấm trong tay. Anh khẽ rũ mắt, cười lạnh:

“Lại định hất lên người tôi sao?”

Tôi lắc đầu.

Ngón tay khẽ nắm lấy vạt áo vest của anh.

“Đêm nay có sấm sét… anh có thể ở lại với em được không?”

Nói xong, tôi nghiêng đầu nhìn cái đầu nhỏ đang lấp ló phía sau lưng anh.

“Tiểu Bảo, con có muốn ngủ cùng ba mẹ không?”

1

“Em vừa nói gì?”

Sự lạnh lẽo trong mắt Tống Ngạn Trần dường như tan đi đôi chút.

Nhưng cảm xúc ấy chỉ thoáng qua trong chớp mắt.

Rất nhanh, giọng điệu anh lại trở về vẻ bình thản quen thuộc.

“Thẩm Nịnh Nguyệt, em đang thử giới hạn của tôi đấy à?”

Anh cho rằng tôi đang dùng dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng này để khiến anh buông lỏng sự giam giữ. Chờ đến ngày anh chán ghét, tôi sẽ có cơ hội được tự do.

Tôi mím môi, nhất thời chẳng biết phải trả lời thế nào.

Tưởng rằng anh sẽ gạt tay tôi ra.

Nhưng không.

Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Không tránh.

Cũng không động đậy.

Tôi nhỏ giọng hỏi:

“Vậy… anh có ở lại không?”

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

Đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy tôi.

Ánh nhìn ấy nóng bỏng đến mức khiến hai chân tôi bất giác mềm nhũn.

Tôi luôn sợ dáng vẻ này của anh.

Cảm giác như chỉ cần thêm một giây nữa thôi, anh sẽ trực tiếp nuốt chửng tôi đến chẳng còn lại mảnh xương nào.

Khóe môi anh khẽ cong lên.

“Em thật sự tự nguyện?”

Nhìn những dòng bình luận vẫn đang liên tục lướt qua trước mắt, tôi cắn răng gật đầu.

Sau đó nhận lấy ly sữa trong tay anh.

Uống sạch từng ngụm.

Không để lại giọt nào.

【Giờ mới quay sang lấy lòng nam chính thì có phải muộn quá rồi không?】

【Ba năm bị bạo lực lạnh, tình cảm của nam chính dành cho cô ta đã chẳng còn lại bao nhiêu nữa.】

【Đợi đến khi ly hôn, cô ta sẽ bị chính cha ruột bán cho một lão già sáu mươi tuổi để đổi lấy tài nguyên cho cô con gái giả thiên kim.】

【Chỉ cần đối xử với nam chính tử tế hơn một chút thôi, cô ta cũng chẳng đến mức bị hành hạ đến ch/e/t như vậy.】

【Nói gì thì nói, nam chính chỉ hơi bệnh kiều và nghiện tiếp xúc cơ thể thôi. Ít nhất người ta còn trẻ, đẹp trai, thể lực tốt. Nếu nữ phụ sớm nghĩ thông thì giờ đã được nâng như nâng trứng rồi.】

【Buồn cười nhất là lúc áp lực quá cứ nhìn “Tiểu Tống Ngạn Trần” là biết ngay.】

Tôi vô thức cúi đầu nhìn xuống.

Đúng lúc ấy, cổ tay bỗng truyền tới cảm giác mềm mềm ấm áp.

“Mẹ ơi…”

Giọng trẻ con nhỏ xíu vang lên.

“Con thật sự được ngủ cùng mẹ sao?”

Phải công nhận gen của Tống Ngạn Trần quá mạnh.

Tống Dĩ Nhiên gần như là bản sao thu nhỏ của anh.

Chỉ khác ở chỗ mềm mại và đáng yêu hơn rất nhiều.

Thằng bé ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.

Đôi mắt đầy mong chờ.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, chỉ vô thức “ừm” một tiếng.

Như thể nghe được điều không thể xảy ra nhất trên đời.

Đôi mắt thằng bé lập tức mở to.

Một lúc sau, nó dè dặt hỏi:

“Vậy… mẹ có thể cúi đầu xuống một chút được không ạ?”

Tôi cúi người xuống theo lời thằng bé.

Tống Dĩ Nhiên lập tức đỏ bừng cả hai má như hai quả táo chín. Nó rụt rè vòng tay ôm lấy cổ tôi, rồi đặt một nụ hôn thật khẽ lên má.

Hôn xong, thằng bé quay đầu nhìn Tống Ngạn Trần:

“Ba ơi, hôm nay là Tết sao ạ?”

Tống Ngạn Trần không đáp.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Chính xác hơn là nhìn chằm chằm vào đôi môi tôi.

Ánh mắt ấy càng lúc càng sâu, càng lúc càng tối.

【Khóe môi nữ phụ vẫn còn dính chút sữa kìa. Nam chính đang nghĩ gì thì tự hiểu nhé.】

【Không khí này căng đến mức sắp nổ tung rồi.】

【Mềm mềm hồng hồng luôn đó.】

【Nữ phụ chỉ cần chủ động thêm một chút nữa thôi là nam chính sẽ dính lấy cô ấy không buông.】

【Khung cảnh này đúng là quá đã mắt.】

【Mấy vị “thánh nhẫn nhịn” nhìn nam chính mà học hỏi đi. Trận này anh ấy sắp bỏ cuộc rồi.】

【Danh dự của giới bệnh kiều sắp không giữ nổi nữa rồi.】

【Thẩm Nịnh Nguyệt, đã ngủ chung giường rồi thì đừng để tôi xem uổng công chứ.】

2

Tôi đã quen với việc ngủ một mình, hôm nay trên giường đột nhiên xuất hiện thêm hai người, thực sự khiến tôi có chút không thích ứng được.

Tống Dĩ Nhiên sau khi nằm lên giường thì cứ ôm chặt lấy tôi không buông. Tôi chỉ cần hơi nghiêng đầu đi một chút là thằng bé lại lấy tay xoay mặt tôi trở lại: “Mẹ ơi, mẹ quay sang hướng này đi.”

Thằng bé là một đứa nói nhiều, cứ líu lo ríu rít mãi không ngừng, thế nhưng lại thuộc kiểu người có thể ngủ thiếp đi chỉ trong vòng một nốt nhạc.

Cánh tay tôi bị đè có chút tê rần, đang lúc định rút tay về thì không cẩn thận chạm trúng vào gương mặt của Tống Ngạn Trần ở bên cạnh. Anh khẽ rên rỉ một tiếng trầm thấp, đôi mắt nhìn thẳng chôn chân vào tôi.

Trong phòng ngủ chỉ bật một chiếc đèn ngủ với ánh sáng vàng mờ ảo, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy rõ mồn một vành tai anh đã đỏ rực lên từ bao giờ.

“Anh…”

Anh dời mắt đi chỗ khác: “Không sao.” Nhưng giọng nói lại có chút khàn đặc và nghẹn lại.

Tôi thực sự không biết anh làm sao nữa.

【Còn có thể làm sao nữa chứ? Chỉ mới ngửi thấy mùi hương trên người cô thôi là người ta đã ‘ngóc đầu’ lên rồi kia kìa.】

【Nữ phụ cô đoán thử xem, tại sao cô đáng ghét anh ấy như vậy mà anh ấy vẫn không chịu ly hôn?】

【Tất nhiên là vì anh ấy bị nghiện cô rồi chứ sao nữa.】

Tôi nuốt một ngụm nước bọt, bị những từ ngữ mang tính “hổ báo cáo chồn” liên tục hiện lên làm cho đỏ bừng cả mặt. Nhưng tôi và Tống Ngạn Trần rõ ràng mới chỉ có duy nhất một đêm đó mà thôi. Anh thực sự có những suy nghĩ như vậy sao?

Hơn nữa, cái đêm duy nhất đó đối với tôi mà nói, hoàn toàn tràn ngập sự nhục nhã và cưỡng bức. Tôi thực sự không muốn nhớ lại chút nào. Thế là tôi chỉ đành nhanh chóng rút tay về, định bụng sẽ xoay người quay lưng lại với anh.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...