【Quan hệ của nam nữ phụ vừa có chút tiến triển, cuối cùng lại để con nhỏ giả thiên kim kia được lợi sao?】

Các dòng bình luận lướt qua quá nhanh.

Khiến đầu óc tôi nhất thời ngừng hoạt động.

Đến lúc hoàn hồn lại, Tống Ngạn Trần đã cúi người bế tôi lên, đi về phía phòng ngủ.

“Em bị ướt rồi.”

Tôi quay mặt đi, không dám nhìn anh, giọng nhỏ như tiếng muỗi:

“Anh… thắt lưng của anh cấn vào em rồi.”

Không khí trong nháy mắt đông cứng.

Tôi cảm nhận được hơi thở của anh trở nên nặng nề hơn, cánh tay cũng cứng lại.

【Anh ấy mặc quần ngủ mà, lấy đâu ra thắt lưng?】

【Hiểu rồi hiểu rồi.】

【Cô ấy dùng cách trực tiếp nhất trên đời để nói với anh ấy rằng anh ấy đang…】

【Bệnh kiều nhịn đến mức sắp phát điên thế này mới kích thích chứ.】

【Tiến lên đi!】

Ngay giây tiếp theo, Tống Ngạn Trần cầm lấy tay tôi, đặt sang một bên.

Sau đó kéo chăn lên đắp cho tôi.

“Anh đi lấy quần áo cho em.”

Trước khi anh rời đi, tôi đưa tay giữ lấy anh.

“Đừng đi.”

Anh nhướng mày.

Tôi nhìn vào mắt anh.

“Em muốn nói chuyện với anh.”

7

Tôi muốn hỏi rõ ràng.

Năm đó có phải chính anh là người bỏ thuốc tôi hay không?

Những dòng bình luận nói đó là hiểu lầm.

Rốt cuộc hiểu lầm ấy là gì?

Tống Ngạn Trần nhìn chằm chằm vào mặt tôi, ánh mắt đầy vẻ không dám tin.

Dù sao trước đây, tôi cực kỳ chán ghét sự đụng chạm của anh.

“Được.”

Trên mặt anh không có quá nhiều biểu cảm.

Điều đó khiến tôi không khỏi nghi ngờ, liệu có phải anh đã chuẩn bị sẵn sàng để ly hôn với tôi rồi hay không.

Tống Ngạn Trần ngồi xuống bên giường.

Tiện tay kéo góc chăn phủ lên đùi mình.

【Ha ha ha ha, quán quân đường đua “lạnh mặt giặt quần lót” đã xuất hiện rồi.】

【Tống Ngạn Trần: Không được áp lực.】

【Anh em à, cậu không nghĩ đến tính mạng của tôi sao?】

【Khoảnh khắc Thẩm Nịnh Nguyệt kéo tay anh ấy, chắc đầu anh ấy đã tưởng tượng xong một vòng rồi.】

【Thẩm Nịnh Nguyệt, tin tôi đi, trên thế giới này ai cũng có thể là giả, chỉ có chồng và con trai cô là thật lòng yêu cô thôi.

Tôi nhìn anh:

“Chuyện này em đã suy nghĩ rất lâu rồi, vẫn là muốn nói trực tiếp với anh…”

Chưa kịp nói hết.

Điện thoại đột nhiên rung lên.

Tôi vô tình nhấn phải nút nghe.

Một giọng nam trầm thấp vang lên từ đầu dây bên kia:

“Xin chào cô Thẩm, tôi là luật sư phụ trách hồ sơ ly hôn của cô…”

Tôi hoảng hốt cúp máy.

Tống Ngạn Trần đã đứng dậy từ lúc nào.

Anh quay lưng về phía tôi, sắc mặt u ám đến mức gần như không thể diễn tả nổi.

Giọng nói cũng lạnh đi:

“Nếu em vẫn còn chuyện muốn nói, chúng ta để hôm khác bàn tiếp.”

Nói xong, anh không quay đầu lại mà rời đi.

Đến cửa, anh còn suýt nữa vấp ngã.

【Thẩm Nịnh Nguyệt, chồng cô hình như chết tâm rồi.】

【Không phải chứ, nhất định phải nói chuyện ly hôn vào lúc này sao?】

【Vậy mấy ngày nay cô đối xử tốt với họ là có ý gì? Có cần phải tàn nhẫn như vậy không?】

Luật sư ly hôn kia vốn không phải do tôi thuê.

Tôi cũng không biết tại sao ông ấy lại đột nhiên gọi điện cho mình.

Đúng lúc ấy, điện thoại hiện lên một tin nhắn của mẹ tôi:

“Nguyệt Nguyệt, mau ly hôn với Tống Ngạn Trần đi. Mẹ sẽ đón con về nhà.”

8

Tôi chợt nhớ ra.

Mấy ngày trước, mẹ tôi có gọi điện hỏi thăm tình hình của tôi.

Lúc ấy tôi đang sửa chữa một bức tranh cổ quý giá, vì mãi không tìm được vật liệu thích hợp nên vô cùng phiền muộn.

Có lẽ nhận ra tâm trạng tôi không tốt.

Bà lại khuyên tôi ly hôn, nói Tống Ngạn Trần không phải người tốt, ở bên anh chỉ là chịu khổ.

Tôi đỏ hoe mắt, giọng nói không kìm được mà nghẹn ngào.

Tôi nói mình không biết phải làm sao.

Bà bảo tôi đừng lo, bà sẽ giúp tôi sắp xếp.

【Đồ ngốc nữ phụ, cô thật sự cho rằng mẹ cô quan tâm cô sao? Bao năm nay ngày nào cũng khuyên cô ly hôn, chẳng phải chỉ muốn cô nhường chỗ cho giả thiên kim thôi à?】

【Cô ly hôn thì ai được lợi? Dùng ngón chân nghĩ cũng biết.】

【May mà chồng cô là bệnh kiều không chịu buông tay, nếu không cô đã bị đám người kia gặm đến chẳng còn xương rồi.】

Tôi ngơ ngác nhìn những dòng bình luận.

Cảm giác chua xót gần như ăn mòn cả trái tim.

Mấy năm nay, cha mẹ tôi cứ cách một khoảng thời gian lại gọi điện cho tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...