Hoài Dương Hầu lập tức đá văng nàng ta.
“Tiện nhân!”
“Ngươi đang nói bậy cái gì vậy?”
Liễu Vũ ôm bụng dưới thét lên.
“Ta không nói bậy!”
“Hôm đó là sinh thần của Hầu gia.”
“Chính phu nhân sai người đưa ta tới viện Tùng Hạc hầu hạ.”
“Phu nhân nói chỉ cần ta giữ được trái tim của Hầu gia, ta sẽ là công thần của Hầu phủ!”
Thịt trên mặt Hoài Dương Hầu phu nhân giật mạnh một cái.
Tạ Lâm An lùi về sau nửa bước, hất đổ cả chén trà.
“Mẫu thân?”
Hắn nhìn Hoài Dương Hầu phu nhân.
“Người biết chuyện này?”
Ánh mắt Hoài Dương Hầu phu nhân hỗn loạn trong thoáng chốc, sau đó nghiến răng nói:
“Ta làm tất cả là vì Hầu phủ!”
“Những năm qua phụ thân con bị đám hồ ly tinh bên ngoài mê hoặc đến mức chẳng muốn về nhà.”
“A Vũ là do ta nuôi lớn, ít nhất nó biết nghe lời.”
“Ai ngờ cái bụng của nó lại chẳng biết cố gắng, hết lần này tới lần khác lại lộ thai trước ngày con thành thân!”
Một người đưa cháu gái ruột lên giường phu quân mình.
Một người dắt biểu muội đang mang thai hài tử của phụ thân mình đi bái đường.
Bọn họ còn muốn ta nhận đứa bé của công công làm đích trưởng tử.
Cô cô họ Lương cười lạnh một tiếng.
“Quy củ của Hoài Dương Hầu phủ đúng là khiến người ta mở rộng tầm mắt.”
Trán Hoài Dương Hầu lấm tấm mồ hôi.
“Cô cô, đây là chuyện xấu trong nhà.”
“Xin cô cô cho bản hầu được âm thầm xử lý.”
Cô cô họ Lương thậm chí còn chẳng buồn nhìn ông ta thêm một lần.
“Thái hậu nương nương sai nô tỳ tới ban thưởng cho tân phụ.”
“Không phải tới xem Hầu phủ hắt nước bẩn lên đầu tân phụ.
”
“Chuyện hôm nay, nô tỳ sẽ bẩm báo lại với Thái hậu nương nương không sót một chữ.”
Đầu gối Hoài Dương Hầu mềm nhũn.
Ông ta quỳ phịch xuống đất.
“Cô cô!”
Ta khom người hành lễ với cô cô họ Lương.
“Hiểu lầm nếu đã được hóa giải, ta cũng không muốn ép người quá đáng.”
“Mẫu thân muốn cho Liễu cô nương một danh phận, Hầu gia cũng không thể rời xa nàng ấy, mà nàng ấy lại đang mang huyết mạch của Hầu phủ.”
“Vậy xin Hầu gia hôm nay cho nàng ấy một cỗ kiệu nhỏ, đưa vào viện Tùng Hạc đi.”
Hoài Dương Hầu đột ngột ngẩng đầu.
Hoài Dương Hầu phu nhân suýt nữa ngã quỵ.
Tạ Lâm An nhìn Liễu Vũ, môi trắng bệch đến đáng sợ.
Ta tiếp tục nói:
“Thế tử cứ yên tâm.”
“Từ nay về sau, Liễu cô nương sẽ là Liễu di nương của ngươi.”
“Đứa bé trong bụng nàng ấy nếu bình an chào đời, sẽ là đệ đệ hoặc muội muội của ngươi.”
“Các ngươi từ nhỏ đã tình thâm nghĩa trọng, sau này ngày nào cũng gặp nhau trong phủ, cũng không tính là phụ lòng nhau.”
Cô cô họ Lương nghiêng đầu ho một tiếng.
Ta biết.
Bà ấy là không nhịn được cười.
06
Sau khi Thái hậu biết chuyện này, toàn bộ Hoài Dương Hầu phủ bị triệu vào cung quỳ suốt hai canh giờ.
Ta cũng đi.
Chỉ có điều ta không cần quỳ.
Thái hậu ngồi trên trường kỷ, nắm tay ta.
Khi nhìn thấy vết bầm trên cổ tay, sắc mặt bà lập tức trầm xuống.
“Mới ngày thứ hai sau thành thân đã dám động thủ với thê tử.”
“Hoài Dương Hầu phủ bây giờ oai phong như vậy sao?”
Tạ Lâm An cúi người dập đầu.
“Xin Thái hậu thứ tội, là thần nhất thời hồ đồ.”
Chaporia
Bình Luận (0)