“Phát hiện lớn! Trong hộc tủ ngầm dưới giường của Cố thị ở Tây Uyển, lục soát được sổ sách bí mật tham ô của Lục Bách An! Còn có mấy rương lớn quan ngân chưa bị nấu chảy!”

Đại thái giám dẫn đầu hít một ngụm khí lạnh:

“Được lắm Lục Bách An! Người đâu, lột bộ da quan của hắn ra cho ta, đeo gông xiềng vào!”

Phụ thân điên cuồng lắc đầu, nước mắt nước mũi tèm lem:

“Không thể nào! Những cuốn sổ sách đó rõ ràng ta đã đốt rồi, tại sao lại ở trong phòng của Nhứ nhi!”

Ông ta kịp phản ứng lại, ngoảnh đầu sang nhìn Cố di nương: “Tiện nhân, là ngươi lén lút giữ lại nhược điểm, ngươi muốn hại chết ta!”

Phụ thân giãy giụa thoát khỏi sự áp chế của Cẩm Y vệ, lao vào Cố di nương, bóp chặt cổ ả. Khuôn mặt thối rữa chảy mủ của Cố di nương bị bóp nghẹn đến tím ngắt, hai tay vung vẩy loạn xạ: “Thiếp không có…”

Ả thực sự không có. Bởi vì cuốn sổ sách đó, là do nương thu thập trong nhiều năm qua.

Bà sợ phụ thân biết được năng lực của ta và muội muội, sợ bà không giữ nổi chúng ta. Cho nên mới dùng cách này, để chừa lại một đường lui cho ta và muội muội. Chỉ là không ngờ, nó lại trở thành vật tiễn phụ thân lên đường.

Phụ thân và Cố di nương cắn xé nhau như hai con chó điên, cuối cùng bị Cẩm Y vệ dùng roi gai hung hăng quất cho tách ra. Đại thái giám bước đến trước mặt nương, thái độ coi như cũng khá khách sáo.

“Lâm phu nhân. Thánh thượng có khẩu dụ, Lâm phu nhân thấu tình đạt lý, chủ động đại nghĩa diệt thân vạch trần tội ác của Lục Bách An. Đặc chuẩn Lâm thị mang theo hai cô con gái và tài sản của hồi môn, hòa ly xuất phủ với Lục Bách An, miễn chịu liên lụy.”

Nương bình thản tiếp chỉ: “Đa tạ công công. Triều Triều, Mộ Mộ, chúng ta đi.

Phụ thân nghe thấy lời này, mắt muốn nứt toác ra: “Lâm thị, nàng lại dám liên kết với người ngoài hại chính trượng phu của mình, nàng nghĩ rời khỏi ta, mẹ con nàng sẽ có ngày tháng tốt đẹp sao?”

Phụ thân đeo gông xiềng nặng nề, nằm bò dưới đất điên cuồng nhúc nhích.

Nương dừng bước, xoay người lại, bật cười nhẹ một tiếng:

“Đứa con trai bảo bối của ông đứt tay, ả ngoại thất bảo bối của ông nát mặt, tên đạo sĩ ông rước về thì hồn bay phách lạc, bản thân ông bây giờ bị xét nhà tống giam. Lục Bách An, ở cùng các ngươi, mẹ con ta mới không có ngày tháng tốt đẹp.”

Nương không thèm nhìn ông ta thêm một cái nào, dắt tay chúng ta sải bước rời khỏi hầu phủ.

Bên ngoài cổng lớn, xe ngựa của Lâm gia đã đợi sẵn từ lâu. Ngoại tổ phụ tuy thiên vị cữu cữu, nhưng trên triều đình chưa bao giờ hồ đồ. Nương dùng mạng của Lục Bách An đổi lấy ân sủng của Lâm gia trước mặt Hoàng thượng, Lâm gia đương nhiên sẵn lòng đón chúng ta về.

06

Trong thiên viện của Lâm phủ.

Ta và muội muội cuối cùng cũng sống qua những ngày tháng không cần e dè bất cứ ai. Mặc dù ngoại tổ phụ đối xử lạnh nhạt với ba mẹ con ta, nhưng cũng cho chúng ta một nơi dung thân.

Nhưng chuỗi ngày yên ổn của Lâm gia chẳng kéo dài được bao lâu. Cái tên cữu cữu mê cờ bạc bị muội muội chỉ một câu nói biến thành thái giám, Lâm Giác, đã đến tìm phiền phức.

Trưa hôm đó, ta đang dạy muội muội bắn cung trong sân. Lâm Giác dẫn theo mấy tên gia đinh to con bặm trợn, một cước đạp tung cửa thiên viện. Hắn tuy ăn mặc ra dáng nam nhi, nhưng cái khí chất ẻo lả âm nhu đó làm sao cũng không che giấu được.

“Cái đồ đàn bà bị đuổi ra khỏi cửa, dắt theo hai đứa con gái, sống cũng sung sướng quá nhỉ?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...