Nương ngồi giữa sân thưởng trà, đến mí mắt cũng không thèm nhấc lên:
“Phụ thân nói lời này thật buồn cười. Ca ca nợ tiền người Hồ, giấy trắng mực đen điểm chỉ, đây là món nợ mà quan phủ cũng không quản được. Con gái chỉ là phận nữ nhi, lẽ nào có thể cản được một đám thương nhân người Hồ hung thần ác sát?”
“Mày còn dám ngụy biện!” Ngoại tổ phụ tức giận đến mức râu cũng run rẩy, “A Giác căn bản không có mối quan hệ với thương đội người Hồ, làm sao nó có thể nợ tiền bọn họ. Chắc chắn là mày mua chuộc người Hồ hãm hại nó!”
Ngoại tổ phụ vốn luôn thiên vị, không nói lý lẽ. Năm xưa nương không thích phụ thân ta, cũng là ông vì con đường làm quan của bản thân mà ép nương phải gả đi. Về sau nương sinh ra chúng ta, ngoại tổ phụ ngay cả chút đồ đạc cũng chưa từng gửi qua một lần, thậm chí mỗi lần về nhà ngoại, ông căn bản không hề quan tâm đến nương và chúng ta.
Trí tưởng tượng của lão già này thật phong phú. Trong logic của ông, đứa con trai vô dụng của ông luôn là nạn nhân vô tội, còn đứa con gái là nương đây lại là sao chổi trời sinh.
Ta bật cười thành tiếng, đặt miếng bánh ngọt trên tay xuống:
“Ngoại tổ phụ, nếu người cảm thấy là nương hãm hại cữu cữu, vậy chi bằng người đến nha môn báo quan đi. Chúng ta thanh giả tự thanh, không sợ người vu oan giá họa!”
Ngoại tổ phụ bị ta làm cho nghẹn họng, sắc mặt tái mét. Ông ta đương nhiên không dám báo quan, dấu vân tay và con dấu trên tờ khế ước bán thân đó ông ta đã lén tìm người xem qua rồi, là thật.
Muội muội ghét bỏ nhìn ông ta: “Đồ tồi tệ, ngu ngốc chết đi được.”
Ngoại tổ phụ lập tức xù lông: “Làm càn! Một nha đầu vắt mũi chưa sạch như mày mà cũng dám xỉa xói trưởng bối? Người đâu, trói hai tiểu súc sinh này lại cho ta, gia pháp hầu hạ.
”
Hơn chục tên hộ viện lập tức như lang như hổ nhào lên. Nương chắn trước mặt chúng ta, nghiêm giọng quát: “Ta xem ai dám động vào con gái ta!”
“Đánh cả nó cho ta!” Ngoại tổ phụ gầm lên khản cổ.
Ta nhìn đám hộ viện đang xông tới, lại nhìn ngoại tổ phụ đang thẹn quá hóa giận. Ta cố ý thở dài, giọng điệu vô cùng bất đắc dĩ:
“Ngoại tổ phụ thương xót cữu cữu như vậy, đúng là phụ tử tình thâm, cảm động đất trời. Muội muội, còn không mau khuyên nhủ ngoại tổ phụ đi.”
Hai mắt muội muội sáng rỡ, lập tức mở miệng:
“Ngoại tổ phụ thích dùng gia pháp đánh người như vậy, vậy Mộ Mộ chúc ngài đời này kiếp này, roi mây giống như mọc liền trên tay ngài vậy. Ngày ngày vung, đêm đêm đánh, đánh đến mức xương tay vỡ nát, gia trạch bất ninh, tốt nhất là ngay cả cột trụ của Lâm phủ này cũng bị ngài quất gãy!”
Lời vừa dứt. Mấy tên hộ viện xông lên phía trước đột nhiên trượt chân, quỷ dị va vào nhau, ngã thành một đống. Còn cây roi mây trăm tuổi trong tay ngoại tổ phụ, đột nhiên như sống lại, bật mạnh lên khỏi tay ông ta.
“Chát!”
Cây roi mây quất mạnh vào chính mặt ngoại tổ phụ! Lão già thét lên đau đớn, trên mặt lập tức hằn lên một vết roi rướm máu.
Nhưng thế vẫn chưa xong. Cây roi đó dường như thực sự mọc luôn trên tay ông ta, tay ông ta không thể khống chế được mà vung vẩy điên cuồng.
“Chát! Chát! Chát!”
Ông ta bắt đầu điên cuồng quất chính mình, quất bọn hộ viện xung quanh, quất cả bàn đá ghế đá trong sân.
“Tay ta không khống chế được nữa rồi!” Ngoại tổ phụ kinh hoàng hét chói tai, nhưng cánh tay gầy guộc đó lại vung vẩy ngày càng nhanh.
Chaporia
Bình Luận (0)