Thống lĩnh vừa liếc mắt đã nhìn thấy Trương Các lão mặc long bào, và đám binh lính Phòng Thành doanh quỳ rạp dưới đất.

“Trương Các lão to gan! Ngươi dám lén lút chế tạo long bào ngay dưới chân thiên tử, mưu đồ tạo phản!”

Thống lĩnh mắt nứt toác, rút kiếm gầm lên: “Phụng mật chỉ của Thánh thượng, Trương gia mưu đồ phản nghịch, lập tức bắt lấy, xét nhà chém đầu toàn gia!”

Trương Các lão quỳ sụp xuống đất, khóc lóc giải thích: “Không phải của ta, là yêu nữ kia hãm hại ta, ta không có tạo phản!”

Nhưng lão có trăm miệng cũng không thể chối cãi. Mặc long bào, dẫn theo binh mã bao vây nhà dân, chuyện này trong mắt bất cứ ai, cũng là chứng cứ tạo phản rành rành như núi!

Ngự Lâm quân đè nghiến Trương Các lão xuống đất. Bộ long bào cởi không ra đó, trở thành bùa đòi mạng của lão.

Muội muội kéo kéo góc áo ta: “Tỷ tỷ, tỷ nói xem Hoàng thượng có tin lão già họ Trương bị oan không?”

Ta xoa xoa cằm: “Nương nói rồi, quyền thế của Trương Các lão quá lớn, Hoàng thượng đã muốn diệt trừ lão từ lâu rồi. Chúng ta chẳng qua chỉ là dâng cho Hoàng thượng một con dao mà thôi.”

Trương gia sụp đổ rồi. Còn sụp đổ triệt để hơn cả Lục gia, tịch thu toàn bộ gia sản, tru di cửu tộc.

Kinh thành hoàn toàn chấn động. Tất cả mọi người trong kinh thành đều bắt đầu kính sợ ba mẹ con ta. Thậm chí có người ngầm gọi chúng ta là “Thần tiên sống”.

Chỉ có Hoàng đế là vui mừng hớn hở, còn cao hứng phong cho nương làm Thần nữ. Ông ta hiểu rõ, trên thế gian này người duy nhất có thể quản thúc được chúng ta, chỉ có nương ta.

Nương vui vẻ nhận hết, chúng ta trở thành sự tồn tại không một ai dám chọc vào chốn kinh thành.

12

Ba năm sau.

Nương nằm trên ghế quý phi, nghe gánh hát xướng khúc. Ta và muội muội đang ở trong sân trêu chọc mấy con khổng tước mua từ Tây Vực về.

Sau trận phong ba đó, nương cảm thấy kinh thành quá nhàm chán, liền dẫn chúng ta chuyển đến vùng Giang Nam, làm đệ nhất hoàng thương trong thiên hạ.

“Tỷ tỷ, nghe nói bên kinh thành lại đổi thủ phụ rồi?” Muội muội nhét một miếng bánh ngọt vào miệng khổng tước.

“Đổi thì đổi thôi, liên quan gì đến chúng ta.” Ta vươn vai một cái, “Chỉ cần bọn họ đừng đến chọc vào chúng ta, ai thích làm thì làm.”

Đang nói chuyện, quản gia vội vã chạy vào bẩm báo: “Phu nhân, Đại tiểu thư, bên ngoài có một vị công tử trẻ tuổi tới, tự xưng là khâm sai từ kinh thành đến, nói muốn gặp phu nhân.”

Nương hơi nhíu mày: “Khâm sai? Đến làm gì?”

Khóe miệng quản gia hoàn toàn không giấu được nụ cười: “Bệ hạ nói mấy năm nay mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, chắc chắn là do Thần nữ phù hộ! Thế nên đặc biệt phái người mang ban thưởng đến!”

Ta và muội muội nhìn nhau, đồng loạt đứng dậy: “Đồ tốt của Hoàng đế chắc chắn không ít, nương mau đưa chúng con đi xem nào!”

Nương buồn cười gõ nhẹ lên trán ta, lại bẹo má muội muội: “Hai đứa các con ấy, đúng là một cặp tiểu tài mê.”

“Đi thôi, tối nay mời khâm sai ở lại dùng bữa.”

Ngày tháng này, sống càng ngày càng có hy vọng rồi.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...